kỷ niệm xám xanh như cột cây số
lạc lõng trên tuyến đường dài nơi
xe và người rong chạy ngược xuôi
không ngừng nghỉ. tôi trằn trọc
không định hướng. nàng trong
trang phục màu nắng chiều nằm
dài với nụ cười bâng quơ trên đôi
môi tái xanh và khuôn mặt nhạt
phấn tịch lặng. phải chăng chất
xám đã cạn kiệt, khô, rỗng? phải
chăng nàng ôm trong hai tay bó
huệ trắng? hay bó huệ trắng ôm
chầm lấy thân hình héo úa của nàng?
khi bàn tay buông lơi trong cơn mưa bụi
mịt mờ thung lũng, nàng trở mình
rơi rớt những giọt nuối tiếc cuối ngày.
và miền ký ức xám thoi thóp trở mình
hóa sinh trong buổi rạng đông vần vũ.
.