“Đừng đi qua thời gian mà không để lại dấu vết!”
(cho Đà Nẵng)
Về đây lâu rồi
trong tôi vẫn rì rào sóng vỗ
Dấu vết thời gian đã đi qua
phải chăng
tôi để lại cho mình âm thanh bình yên của biển?
Ở nơi ấy
những buổi sáng
tôi chưa bao giờ ngồi thiền được một lần nào trước biển như anh
Bình minh của tôi là giấc ngủ vùi trong tiếng sóng
trong ánh mặt trời non tơ rắc mịn màng lên cánh hoa muống biển
Bình minh của tôi là những bước chân lăng xăng tung cát
ngất ngư rượt đuổi mệt nhoài theo chân lũ còng gió
Anh phát khùng hỏi tôi TẠI SAO?
VÌ THÍCH! – Tôi ngơ ngác cười
(Làm sao tôi biết tại sao
Tôi ước ao được là chúng nó
Luôn biết mình sẽ trốn vào đâu . . .)
Tôi yêu biển nhưng luôn cảm thấy bơ vơ trước biển
– tôi cứ bất an muốn tìm nơi ẩn náu
Và trước anh
ngày qua / hôm nay / ngàn sau
cũng vậy!
Tôi đi qua không để lại gì
– đi trong hư không . . .
Tôi đã đi qua thời gian mênh mông
Tôi đã đi qua đời anh vô vọng
Tôi đã đi
trong bơ vơ
thèm muốn trốn . . .
Nhưng trốn vào đâu?
Tôi phải trốn vào đâu
Tôi biết trốn vào đâu
khi tôi là tâm bão?
(Sài Gòn 03/2014)
.