một niềm vui từ ngày hôm qua
bỏ quên lại nơi chiếc bình hoa cũ
nằm hát một mình
những cánh hoa tàn
mỉm cười cùng khóe mắt rưng rưng
một con ngựa chứng của ngày hôm qua
đánh rơi chiếc dây cương theo nhịp phi nước đại
không buồn ngoái lại
ngọn lúa trên đồng
lóng ngóng khoe đòng mời gọi mùa sau
một tiếng vọng chưa ra khỏi ngày hôm qua
không ai nghe thấy
từ vực quên những nỗi buồn thức dậy
nguyên dấu bi hài
con nai ngơ ngác lạc đàn
hoang hoải tìm bầy từ góc rừng thu
một kẻ du ca tự ngày cũ bước qua
mang chiếc đàn guitar
bản nhạc quen lướt bằng chiếc hài vạn dặm
rắc mỗi cung đường mỗi trái đắng hoang mang
xin nán lại một phút của ngày hôm qua
cho kẻ du ca nhặt một cánh hoa đính vào chiếc dây cương,
đóng dấu nỗi buồn hằn lên trái đắng
cho những tiếng vọng của ngày hôm qua
thức dậy những nụ hoa ngày cũ
con ngựa bất kham
quay về giữa cánh đồng hoang.
.