Category: Truyện vừa
nhật ký thằng điên- phần 7, 8, 9
-Ta bay.
-Bay? Bay bằng gì?
-Bằng đôi cánh dân tộc xơ xác của ta.
-Đôi cánh dân tộc – thằng cha bĩu môi – là cái thứ thổ tả gì vậy?
-Là từ một sai lầm nho nhỏ do một chiếc nỏ mà ra.
nhật ký thằng điên- phần 5&6
Chủ nhân đã ra người thiên cổ sau một trận đau đớn ê chề thân xác chảy ra một lớp máu vàng vàng từ ngàn ngàn lỗ chân lông, triệu triệu tế bào. Lớp máu vàng sệt ấy bám trên chăn chiếu, ám vào vách tường, sàn gỗ thành loại mùi lưu cửu xú uế thổ tả muốn nổ tung đạn pháo thần công hai lỗ mũi; ruột gan phèo phổi muốn nhảy tót ra ngoài trốn chạy. Sự tình xú uế bị bít kín sau khi các loại dầu thơm rải khắp nhà
nhật ký thằng điên- phần 3&4
Ngọn gió cụt đầu hiu hắt lướt qua. Bầu trời cao vòi vọi. Chỗ hắn vừa rơi xuống, lô nhô những mái nhà địa phủ, một thành phố ma rực rỡ giữa ban ngày và âm u heo hắt về đêm. Những hàng cây săn lẻ, lệ liễu, những ụ mái vòm cắt tỉa hàng dương lù lù mộ địa đội những chiếc nón khổng lồ. Hắn tự hỏi: Những chiếc nón ụ vòm mái ấy có chở che cho những người bước qua thế giới bên kia và còn lại bên này?
Nhật ký thằng điên- phần 1&2
Ban đầu hắn cũng có nhân dạng, hình hài, tên gọi. Nhưng thời gian càng lùi về sau thì những thứ từng tồn tại trong con người hắn bắt đầu và từ từ biến mất.
Hắn không còn hình hài, tên gọi, tuổi tác…
Mọi người chung quanh, từ người lớn đến trẻ con, từ những người có danh phận chí đến những kẻ khố rách áo ôm thảy đều nhìn và gọi hắn là thằng điên
Những bài tập viết của tôi – phần II
Còn Nĩnh với Ngần thì vật mình lên xác mẹ. Lũ nó đau lòng không giống người khác. Mẹ sống cũng đau. Mà chết cũng đau.
Dân làng Dầm đi đưa ma, vừa đi vừa rỉ tai nhau:
– Chết no hơn sống thèm là thế.
Những bài tập viết của tôi – phần I
Cách đây không lâu, khi sắp xếp lại tủ sách cũ, tôi vô tình tìm thấy những bài tập chính tả của mình ngày ấy được cuốn chung trong số vở tuồng do cha tôi chép. Đọc lại những bài tập viết ấy mới hay đây là câu chuyện tình khá lý thú, có liên quan đến đất đai sông núi quê tôi. Mẹ tôi đã ngắt truyện ra từng đoạn để đọc cho tôi chép.
Lớp học cũ
HẮN MỘT: Tao mù rồi.
TÔI: Thương mày quá. Nhưng tao không còn biết thương hại nữa đâu. Giúp tao đứng dậy với.
HẮN MỘT: Sao tao phải giúp?
TÔI: Tao bị liệt hai chân.
Xứ động vật màu huyết dụ
Phía núi, giải mây hình người đàn bà nằm vẫn bám theo con tàu đang chạy. Hình người có thay đổi đôi chút, cánh đen của áo mây bung cao lưng chừng trời, cái khăn quàng cổ mây kéo dài về phía sống lưng, như một cái đuôi rắn ám ảnh

New Comments