Category: Giới thiệu tác giả
Patrick Lane: Nếu tình cờ cái đẹp xuống trên tay
Thơ của Lane không dành cho những người thích sự uyển chuyển, sự ngâm ngợi, lối thương cảm đầy dẫy có thể thấy trong các nền thơ hiện nay, mặc dù thật ra ông vốn dùng một ngôn ngữ dễ hiểu. Sự diễn dịch là điều nguy hiểm…
Mai Văn Phấn vượt thoát về phía trong veo
Thiên nhiên tràn ngập trong thơ Mai Văn Phấn, chính có cuộc hội ý lớn đó, chính có sự tham dự/ tham chiếu/ đồng nhất đó mà lằn ranh của ý thức biến mất, đã bị loại bỏ, chỉ còn những biểu tượng- sự xúc động trong tương tri của một người thơ đang lắng nghe…
Thế giới thi ca tư tưởng Bùi Giáng
Nhiều người cho rằng Bùi Giáng là một gã cuồng sĩ điên rồ hay một đại thi hào, một Bồ tát nghệ sĩ gì gì đó cũng được, chỉ là những danh từ, khái niệm mà thôi. Điều cần thiết phải làm là chúng ta hãy đi vào bên trong tâm hồn phong phú, thể hiện qua tác phẩm, may ra có khám phá…
Aline và niềm yêu thơ
Sự lấp lửng của thơ hé mở điều khả thi của vô số những quan điểm khác nhau trên thế giới. Một bài thơ có thể mang rất nhiều nghĩa. Cháu thích điều độc giả có thể đọc một bài thơ của cháu nhưng đạt đến một cách hiểu khác với chủ tâm của cháu. Nó giúp cháu có một cách nhìn đời cởi mở hơn.
Aline, Cô bé gốc Việt được làm Thi Sứ và mời vào Bạch Ốc
Danh tính các Thi sĩ Học sinh Quốc gia (National Student Poets) năm 2013-2014 đã được chính thức công bố vào ngày 23 tháng 09, 2013. Nhóm này được tuyển chọn trên toàn nước Mỹ, gồm 5 thanh thiếu niên, trong đó là một cô bé gốc Việt 15 tuổi, Aline Dolinh.
Trao đổi với nhà thơ Cao Thoại Châu
Một cô học trò đệ Tam coi nhưng không nói gì về thơ mà nói về bút danh, cách gợi ý xa xôi của cô làm tôi nhận ra mình đang ở đâu (Châu Đốc), chữ lót tên cô học trò và họ Cao của tôi… trong một phút bất chợt hình thành bút danh dùng hết đời tôi. Thật hên, với bút danh này…
Khúc rẽ của Đại Giang và Upsidedownism
Tôi giật mình tự hỏi “Tranh Đại Giang đây sao?” Tôi từng xem tranh ông cách đây 12 năm, ngày ấy cũng giật mình đánh thót. Tại sao giờ lại giật mình?
Đứng một lúc, tôi lý giải được cái khác.
PHÙ HƯ. MỘT THỜI “NGẬM THẺ QUA SÔNG“
Phù Hư là một trong số những con người vì biến cố 30/4/75 đã thành kẻ lưu lạc tội đồ ngay trên chính quê hương của mình, họ không thể “Về quê tìm lại tuổi thơ đã mất”, họ không thể đi đâu với thân phận của một người thua cuộc , họ thu mình chui lủi mai danh ẩn tích…
Võ Hồng, Người luôn nặng lòng với quê hương
Nửa thế kỷ cầm bút, Võ Hồng viết trên 30 tập truyện ngắn, truyện dài, thơ… không kể đến một số bài báo có tính cách nghiên cứu… Suốt chừng ấy năm với chừng ấy …
Tưởng Niệm Thi Sĩ Đơn Phương
Đơn Phương viết: “Tôi làm thơ! Nghĩa là tôi đồng lõa với nỗi thống thiết, bi thương và bất hạnh, nghĩa là phơi bày hết thảy những tế bào sạm đen, bế tắc chẳng còn chu lưu trong huyết quản ….”
Tâm tình cùng với nhà thơ Lâm Hảo Khôi, tác giả thi tập Người Như Lá Biếc
Làm sao để biết một người làm thơ chắc chắn là dân Sóc Trăng, cứ coi họ dùng chữ “mình ên” có đúng không, bởi “mình ên” là tiếng địa phương dân Sóc Trăng hay dùng hàng ngày. Thí dụ cô gái thay vì hỏi, “anh đi đâu một mình vậy?” thì ở Sóc Trăng sẽ là
“hia đi đâu mình ên vậy?”
nhà văn nữ Nhật Bản
Hành trình của mỗi người trong số họ thực sự là một hành trình cá nhân. Tuy vậy , những nhà văn nữ này vẫn có được một điểm chung: họ đã giành được sự tự do để không còn phải đóng vai trò của một chiến binh nữa: không còn phải chiến đấu (như các thế hệ trước đó)…
Phác họa một chân dung
Lê Tài Điển và Kiệt Tấn, hai “ông già Nam Bộ” … tìm đến nhau như tri kỷ, dù tính khí đôi đàng có lúc tựa mặt trời – mặt trăng …. Những lời lẽ khoan hòa của người họa sĩ, lăn tăn như sóng mặt hồ, kiên nhẫn dập tắt dần ngọn lửa phừng chỉ chực thiêu rụi cuộc đời ô trọc … của người văn sĩ.
Vài cảm nhận tản mạn khi đọc NẾU NHỮNG CON CHIM BIẾT NÓI
Hầu như không có văn nghệ sĩ nào mà không … uống rượu, hút thuốc, nhậu nhẹt, bù khú với bạn bè và gái gú … nhưng những văn nhân thi sĩ Cơ-đốc thì khác, Chúa đã cứu họ ra được những “đam mê chết người” đó một cách lạ lùng.
Cổ Ngư trò chuyện với Trần Thị NgH
Bấy lâu nay vẫn phải tha [đám con không cha] đi gửi các nhà trẻ Hợp Lưu, Văn, Thư Quán Bản Thảo; … nội trú Văn Nghệ, Thời Mới, Hồng Lĩnh; hoặc lây lất trong các trại tị nạn Da Màu, Dutule, Đặc Trưng, Ăn Mày Văn Chương, Mượn Dấu Thời Gian…
Phùng Cung: thơ, văn, con người và thời cuộc
Bài tổng thuật này mong có một cái nhìn nhanh, vừa bao quát vừa cụ thể, về các sáng tác văn thơ của Phùng Cung, qua trích dẫn một số bài vở phần lớn từ các tác giả ở ngoài nước, tính đến tháng 1/2008. Nhân dịp lần đầu tiên có cuộc tọa đàm thơ Phùng Cung vào ngày 28/6/2012 tại Hà Nội…
Cảm nhận cuốn sách THƯ GỞI CON của Thái Kim Lan
Khi Kim Lan giới thiệu Mai Lan, tôi đã rất ngạc nhiên khi nghe nói cô bé này sinh ra và lớn lên tại nước Đức mà từ cách chào hỏi đến khi trò chuyện với tôi, cháu luôn sử dụng tiếng Việt đặc sệt giọng Huế rất thuần thục để trả lời.
Nhạc sĩ Nguyễn Đình Toàn, "chúng ta đã nhận được nhiều hơn cho…"
Nhạc sĩ Nguyễn Đình Toàn chiêm nghiệm được tinh thần tri ân đời sống, mỗi điều nhỏ nhoi từ Tagore, dẫu đã đi qua bao thăng trầm, khổ đau vẫn giữ được sự bình tâm… Và tôi học lại điều này từ ông. Để cảm tạ những ân sủng, những hạnh ngộ trong đời.
những chấn động từ mồ: hai tuyển tập anh ngữ của Lưu Hiểu Ba
Tự do… được cấu tạo bởi xã hội để kháng cự và diệt trừ mọi hoàn cảnh nô lệ… cùng lúc, theo Octavio Paz, mục đích của mọi sinh hoạt nghệ thuật không phải là tác phẩm mà chính là tự do. Chất vấn, thương lượng, là cách biến đổi… cát bụi thành lá thường xuân.
Người bán sách ở thủ đô Kabul
Sultan (Shah Rais ngoài đời thật) là người có học, nhưng cách xử sự của ông chẳng khác kẻ thất học là mấy. Trước nhất các đứa con ông không được đi học tới nơi tớí chốn. Sultan coi việc doanh thương của tiệm sách như mục đích của đời ông, do đó rất khắc nghiệt với nhân viên khi họ làm ông bị tổn hại ở phần thương mại.
Kiếp Chó
Bùi Ngọc Tấn viết chuyện tù rất sống. “Người Chăn Kiến” là câu chuyện của ông giám đốc xí nghiệp chẳng may bị tù oan và còn là nạn nhân bị các tay anh chị trong tù tuyển chọn làm “nữ thần tự do,” phải ở truồng trùng trục, tay giữ một vật tượng trưng cây đuốc và đứng bất động trên cao ….
Hiện tượng Katherine Pancol
Có những tác phẩm ngay lần ra mắt đầu tiên đã được tập thể văn giới chấp nhận không hề cò kè và những tác phẩm khác, trái lại, được quần chúng đón tiếp niềm nở nhưng lại bị phe cầm bút dửng dưng, [xếp vào thành phần “sách sến.”] Trường hợp Pancol là một.
Khắc khoải Âu Thị Phục An
Bề ngoài ngôn ngữ mang đầy chất phồn thực, lớp lớp những khoái cảm của tính dục là “những khắc khoải, thao thức về thân phận, khát vọng làm người của một con người” như Âu thị Phục An đã từng tâm sự.
CHINH BA và niềm tin mãnh liệt
Các nhân vật của Chinh Ba vừa là người mà không phải người, vừa là bóng ma mang khuôn mặt quỷ nhưng lại là con người thật đang hiện hữu giữa mộ huyệt sâu, không rõ tự bao giờ và tại sao phải như vậy, không tên không tuổi, vật vờ …
Một phong cách viết: La Délicatesse của David Foenkinos
Hồn-nhiên-như- trẻ-con có cái tế nhị của nó. [Sự hồn nhiên này] đụng đến những vấn nạn quan trọng nhưng với vẻ ngây thơ không ần ý. “Tôi muốn hỏi tại sao cô hôn tôi?” Nàng chẳng biết trả lời sao.
Nháp: Charles Simic – The Uncertain Certainty
Thi sĩ là người gửi ra vé mời, thông thường không biết địa chỉ, không biết người nào sẽ nhận lời mời. Một hành động có mục đích nhưng không có mục tiêu. Là người tổ chức cuộc du ngoạn, thi sĩ đã đi với phương pháp bất định.
Đầu năm Nhâm Thìn, trò chuyện về thơ cùng thi sĩ Ngu-Yên (phần 4/4)
Do thói quen đào sâu vào sống, dừng ngắm sinh hoạt, khám phá khía cạnh khác của “gì” mà người xung quanh không quan tâm, thi sĩ đã nuôi trong lòng một khối lượng, sức mạnh của sáng tác.
Đầu năm Nhâm Thìn, trò chuyện về thơ cùng thi sĩ Ngu-Yên (phần 3/4)
Nhà văn Võ Phiến có lần bàn về dịch, ông nói bài thơ là con cá. Dịch là bộ xương của con cá đó. Bạn thấy: Con cá đầy vảy màu, vây múa …. Sánh làm sao với bộ xương thuộc khoa nghiên cứu. Cho dù tài hoa cách mấy. Vẽ lại con cá cũng không bơi được.

New Comments