Articles by Nguyễn Đạt
DRAN: tập thơ Nguyễn Đạt
Thi phẩm Nguyễn Ðạt – DRAN – Giấy Vụn xuất bản tại Hoa Kỳ, 2015 (Phụ bản họa phẩm Ðinh Cường) Nhà xuất bản Giấy Vụn …
Biển sầu sáu-tám
Bao la biển. Một Tourane
Chiều hoang chân bước. Lá tàn đâu đây
Ồ đông đã trút vơi ngày
Lá thưa chừng ấy. Bàn tay nắm cầm
TIỄN BIỆT HỌA SĨ ĐINH CƯỜNG
Khi thần chết đã hẹn gặp anh vào một ngày rất gần, mà anh còn e-mail bảo tôi nên in tập thơ Dran của tôi, anh lo hết tổn phí in ấn. Tôi đã đưa bản thảo tập thơ Dran để nhà thơ Bùi Chát – nhà xuất bản Giấy Vụn – dàn trang và trình bày, kèm theo bốn họa phẩm tuyệt đẹp của Đinh Cường mà anh đã gửi khi tôi đề nghị để làm phụ bản.
Bài thơ có thể
Làm gì với tất cả
Đền đài phế tích xa xăm
Bàn ghế ly tách bao thuốc chiếc gạt tàn.
Hắn nhìn quanh cầu cứu vô vọng
Bảy mươi. Dư một
Tôi mở mắt. Ngỡ lộn nhào
Một làn mây trắng xôn xao quanh mình
Em và trang phục trắng xinh
Bên tôi và mộng hiện hình hôm nay
MỘT TRUYỆN NGẮN VIẾT LẠI
Một truyện ngắn viết lại vì truyện ngắn ấy đã viết ra, đã đăng trên báo mạng X lâu rồi. Cớ sao viết lại? Ấy là vì…
Tất nhiên ít nhất phải rút gọn truyện ngắn đã viết và đã đăng ấy chứ…
Phùng Nguyễn. Khúc vĩnh biệt
Người đàn ông ấy lẽ ra tôi đã gặp
Chiến binh xưa thời chiến tranh qua
Hôm nay lòng mãi còn son sắt
Trên mạng diễn đàn chống lũ quỷ ma.
Ở NƠI CỔ TỰ
Làm sao tôi có thể viết, khi điều tôi muốn viết không thể thành một câu chuyện như người ta vẫn chờ đợi ở một truyện ngắn. Tất nhiên tôi có thể viết một chuyện bâng quơ, một hình bóng một dáng vẻ như ảo tượng đã đi qua đời tôi,
Tôi về Đại Ninh
Có một lần. Không. Có rất nhiều lần
Tôi về Đại Ninh về Vĩnh Minh tự
Có một cây thông có cả rừng thông
Ốm yếu xanh xao co ro tư lự.
Chiều Bình Dương ♦ Thơ kết nối
Cuộc hẹn chiều. Mộc cà-phê
Ly kia ấm nóng lạnh tê ly này
Cuộc hẹn chiều thưa hay dày
Cỏ cây và gió cũng đầy quán quen
ĐÊM HOÀ ĐỒNG
Ông Tư nói muốn như quát:
– Mấy người tính xuống thăm âm phủ sao đó?
Ông Tư đòi coi cái đầu rắn. Cái đầu rắn loe loét máu gói trong lá bông súng. Phơi ra ánh lửa, ông chỉ cho cả bọn đang kinh ngạc, sợi lông trong mũi con rắn.
Mã Phố
Ở Bà Quẹo – Sài Gòn. Góc phố cũ
Một chiếc xe ngựa. Một con ngựa già. Một người xà ích
Quán cà-phê nhỏ.
MỘT BUỔI CHIỀU MUỘN
“Anh chàng chiến sĩ đẹp trai thế kia mà bị điên,” cô bạn ngắm anh ta một đỗi lâu, vừa xót thương vừa tiếc rẻ. Nhưng về phần chị, chị có cảm giác lạnh xương sống, khi bất giác thấy đôi mắt anh ta đăm đăm nhìn chị từ lúc nào.
Hồi nhớ ở Dran
Thông rừng Dran dày ngang tóc em
Thông rừng Dran dày ngang giấc mơ anh
Nhánh cành chợt buốt nhọn hơn dao sắc
Thọc sâu xuyên qua tim
MỘT NGÀY NÀY, MỘT NGÀY KHÁC
Có thể đây là câu chuyện của riêng tôi mà thôi, với người phụ nữ tôi đã gặp trong một ngày này, và, rất có thể, tôi lại gặp trong một ngày khác.
Ngày… Nếu có thói quen viết nhật ký, tôi chưa từng có thói quen viết nhật ký, nhưng giả dụ vậy, tôi sẽ ghi ngày này bằng thứ mực khác
HOA GỬI MUỘN
Ngày tôi thành hôn ở Sài Gòn, lại nhớ Cát Dung lần nàng nói về hôn nhân: “Nó đến vào lúc người ta không ngờ, như kẻ trộm.”
Hoa Cát Du
Nơi đây phố Thủ Dầu Một
Cho Bình Dương thoáng dốc đồi
Em ơi hoa nào thảng thốt
Hoa hay cát sững ngang trời.
HƯƠNG ĐÊM
Tôi tìm nơi có nước rửa mặt, đi vòng ngôi nhà bây giờ ngó thật lạ, không giống ngôi nhà hồi đêm. Trong căn bếp phía sau, một phụ nữ ngồi chăm chú đẩy những nắm rơm nhỏ vào bếp nấu. Người ấy chúi đầu xuống đám lửa, ánh lửa chấp chới trên da đầu trơn trụi không tóc
Bài cát du II
Hắn có thể giã từ
Con tàu say của Rimbaud lên bờ
Hắn có thể đã gặp những bình minh xấu
Những bầu trời âm u.
NGHỀ PHỤ VIỆC
Lần đầu tiên Đăng tới nhà cô bạn Ngọc Tuyền, bà mẹ hiền từ và trầm lặng, hỏi Đăng làm nghề gì. “Cháu viết văn.” Đăng nhớ nét mặt và cái nhìn của bà, như thể bà vừa nghe bạn trai của con gái mình cho biết, hắn làm nghề nặn hình con gà con vịt bằng đất sét như trẻ nít thường làm để chơi.
MỘT CHÂN DUNG TU SỸ
Ngôi Thảo Am thuở xa xưa còn sót lại, lạ lùng ở nơi chỉ cách trung tâm thành phố Sài Gòn một dòng sông.
Thường tôi tới trễ, lúc mặt trời nở rộng, đỏ rực rỡ, chẳng khác đóa hoa kỳ dị ở cuối rừng dừa nước.
Nghĩ về một nhà thơ
Nghĩ tưởng về một nhà thơ
Trong bóng tối
Jorge Luis Borges
Thế giới đen mở bao la
Tưởng nhớ một mùa xa
Tiền đồn Tbone
Tôi chờ gì không biết
Thôi thì uống trà. Đùa với mũ sắt
Quay trên đầu ngón tay.
Bài thơ mất tích
Kiểu cười của hắn muốn nói
Điệu nói của hắn tượng trưng
Áo quần hắn vận chứng tỏ
Giày vớ hắn mang ý nghĩa…

New Comments