Có một lần. Không. Có rất nhiều lần
Tôi về Đại Ninh về Vĩnh Minh tự
Có một cây thông có cả rừng thông
Ốm yếu xanh xao co ro tư lự.
Rừng thông Đại Ninh xanh sốt rét
Xếp hàng cùng tôi bên chân cầu
Nước thác thượng nguồn ôi chảy xiết
Tan cùng vỡ vụn dưới lòng sâu.
Tan hồn thi sĩ ở miền cao
Cơn đau lòng đá nước dồn dập
Núi vỡ lên rừng thông chất ngất
Tôi về co cúm với cơn đau.
Tôi về ai biết bởi vì đâu
Bởi đâu rừng Đại Ninh sốt rét
Một đêm liêu vắng lưng chừng đồi
Góa phụ bí mật tuổi bốn hai.
Người của tình phụ năm mươi lăm tuổi
Người vợ cô đơn vừa đúng bốn mươi
Và tôi và tôi và tôi và tôi
Rách nát Rimbaud. Paris chói lọi.
Và rừng Đại Ninh xanh sốt rét
Và núi Đại Ninh đau thấp khớp
Buốt rên chỉ có một mình tôi
Một mình tôi một mình tôi thôi.
Với giấc phù du với mộng ảo
Những tầng mây và những đỉnh trời
Cao ngất như Đại Ninh sốt rét
Co ro người thi sĩ ai hay.
Dẫu ba hay bốn người vãng lai
Mở cửa liêu vắng nhìn huyễn hoặc
Bởi đâu rừng Đại Ninh chất ngất
Đớn đau rặng núi ở xa ngoài.
.