19.
Ánh sáng
Chẻ dọc thân cây
Bên này màu vàng
Nửa kia tím thẫm
Một phía vỏ cây trơn nhẵn
Phía khác xù xì
Nhựa hai bên cũng khác
Trắng
Và đen
Nhắm mắt thở nhẹ
Cây đang lớn
Hai nửa cây cùng một màu hoa
Nở chi chít dọc lưỡi rìu ánh sáng.
20.
Ly nước
Đặt trước ngọn nến
Ánh sáng không màu
Buông trên cao
Soi cho nước lắng xuống
Tôi dần trong lại
Bàn chông đen
Những mũi tên đen
Thoát ra
Từ gan bàn chân, bàn tay.
21.
Lạc vào thế giới đồ chơi
Những cô cậu búp-bê
Mỉm cười bên con cá bằng nỉ
Con gà trống gỗ
Đứng vững trong tư thế một chân
Con cá heo giấy
Đội quả địa cầu bé nhỏ
Tất cả bất động
Trong tính không
Hào quang giấc mơ
Của tuổi thơ nhân loại
Những người đang chuyển động
Được hồn nhiên, bình đẳng, thơ ngây
Tôi bằng nỉ, bằng giấy, bằng gỗ…
22.
Tiếng chuông gió
Rơi trong đêm những hạt sáng
Tôi thoáng biết
Những thân cây vừa nở
Khu vườn hẹp lại trong vòng tay
Hồi chuông nữa vang lên
Tôi ngồi dậy
Rắc quanh tôi chiếc lồng ngăn gió
Ngăn muôn tiếng động
Chuông treo
Trên đỉnh trời.
23.
Tĩnh lặng mới biết
Mình tọa thiền cùng nhiều người khác
Đan hào quang
Từ những không gian khác
Tôi tự chữa lành vết thương
Nhưng người khác
Đang điều trị cho bệnh nhân xa lạ
Những người bệnh không biết
Mình đang đi qua hào quang.
24.
Hai đồ vật trên bàn
Đồng hồ
Viên sỏi chặn giấy
Tôi không thể đọc sách
Không nghĩ trọn một việc
Đầu óc mông lung
Nhìn rất lâu từng đồ vật
Tôi xoay một trong hai
Đặt lại khoảng cách
Thấy vệt sáng duy nhất
Giữa đồng hồ và viên sỏi.
25.
Từng cánh hoa
Rơi xuống
Hương thơm
Nhẹ tinh khôi
Đóng kín cửa phòng
Không cho ai vào
Không cho nắng xiên
Không gió thổi
Nơi Đức Phật vừa hiện
Trong khoảng cách mong manh
Giữa đài hoa và mặt đất.
26.
Con khướu vừa bay
Hòa sắc hoàn hảo
Nó màu xám
Vệt trắng hai bên má
Ức và cằm loang đen
Tôi họa lại hình chim
Nhẫn nại tô màu
Không phải thế!
Mãi không phải thế!
Tôi ngồi lại nơi đây
Nhìn chim bay
Và tô màu.
27.
Cơ thể tôi lẫn vào bóng tối
Chỉ sáng đôi bàn tay
Lòng tay lật lên
Tựa hai mặt hồ
Hai chiếc bát để ngửa
Hai cửa hang mùa đông
Hố trũng hai ngôi sao
Miệng hai con cá…
Không thể tìm trong vũ trụ
Những cặp song trùng
Tựa đôi bàn tay
Khép lại
Bởi mỗi ngôi sao, chiếc bát
Con cá, hang sâu, hồ nước…
Nối với từng bóng tối khác nhau.
.
2 Comments
2 Pingbacks »
[…] Văn Tuấn). – Vấn nạn đạo văn. – VỆ SINH BUỔI SÁNG (Hồ Như Hiển). – Tĩnh lặng (III) (Da màu). – Huyền Chip “Xách ba lô lên và đi”: Câu chuyện chưa dừng […]
[…] – Tĩnh lặng (III) (Da màu). […]