Muôn pháp về một, một đi về đâu?
CÔNG ÁN THIỀN
1.
Trang sách
Mở mặt đất chữ
Rừng núi
Sông hồ
Những con đường chữ
Nâng cuốn sách
Tôi
Là một chữ
Nét chữ nhịp thở
Bàn tay lật lên
Nét tóc cứng
Da vàng
Ánh sáng trên trang sách
Thu thế giới
Và tôi
Thành một.
2.
Mạch nước nhỏ trong núi
Chảy đều
Xuống lòng hồ không tiếng động
Đàn cá bơi
Mực nước giữ yên
Con chim bói cá vẫn đậu
Trên ngọn cây gần đó
Nơi họng nước đổ xuống
Vòng sóng lan nhẹ
Mờ dần
Đáy hồ lặng im
Núi theo mặt nước chuyển động.
3.
Luồng sáng đang vây
Tôi
Dưới chân ngọn tháp
Ghé sát mặt bố tôi
(Người mất đã 3 năm)
Ghé sát bà nội tôi
(Người mất 27 năm về trước)
Bố tôi đã khỏi bệnh run tay
Bà nội không còn đi còng
Mỗi người dậy tôi cách nhớ
Một cách quên
Tôi trong suốt
Ra đi
Trong tay tôi cầm một bông hoa.
4.
Chiếc bàn bốn chân
Mặt phẳng
Đặt lên sóng
Mặt đất không lún
Bay như sương
Nhẹ như mây
Reo lên như lá
Tôi nhắm mắt
Thầy giáo đang chấm bài
Cho điểm 2… điểm 10…
Cả điểm 0
Trên đỉnh đầu tôi.
5.
Quả trứng
Ấp trong đôi cánh
Của mẹ
Tôi ngủ say trong khí núi
Bóng cây
Nước giã gạo
Tiếng chân hươu nai
Nằm trong vỏ trứng
Tôi dần thành hình kiến
Hình chim chóc, gia cầm
Như bao muông thú
Tôi lớn bằng giấc mơ
Của ánh bình minh
Của cơn mưa
Bầy sao sa
Trái đất
Rũ lớp vỏ ánh sáng
Tôi mở mắt đứng lên.
6.
Trái cây màu đen
Chín từ đỉnh trời
Nơi hoa sen
Hoa cúc đang nở
Tóc và vai tôi màu trắng
Chiếc cuống
Bắt đầu ngả vàng
Màu đen đang co lại
Tan nhanh
Có bàn tay
Chôn tôi xuống hố
Không cần nước
Tôi mọc cây non trên sa mạc.
7.
Giữa quầng sáng quanh tôi
Và khoảng không tối thẳm
Ngăn bằng lớp giấy dó
Tôi quán tưởng
In lên đó hình họa
Từ phía bóng tối
Ai đang viết lên sau mặt giấy
Đặt tên cho bức tranh của tôi.
8.
Tiếng chim, giấc mơ, giọt nước rơi…
Thành đường kẻ dọc
Giọng nói, nỗi buồn, nụ hôn…
Là đường kẻ ngang
Đường kẻ giao nhau
Là đốm sáng
Lúc soi đường
Lúc làm lóa mắt
Tôi tĩnh lặng
Kéo đường kẻ xa nhau.
9.
Mở các luân xa*
Ánh sáng không tràn cơ thể
Bóng đen còn tụ trên trán
Và lưng
Mở mắt nhìn lửa cháy
Ngọn lửa là cửa ngõ
Cho ẩn khuất, ám tối
Về nơi mát mẻ
Tôi nhìn!
Nuốt ngọn lửa bằng mắt
Tiêu diệt những ẩn khuất, ám tối
Bằng ánh mắt.
(*) Vùng huyệt đạo vận hành trong cơ thể người.
.
[…] SAU THƠ LÀ MỘT NỖI NIỀM TRẮC ẨN (Nguyễn Trọng Tạo). – Mai Văn Phấn: Tĩnh lặng (I) (Da […]
Cảm ơn bạn Quỳnh Thi về góp ý sơ sót nầy .Hồi nào về sài gòn nhớ mail trước cho tôi,tôi mời Quỳnh Thi đi uống cafe nha.
[BBT xóa do ngôn ngữ thiếu tôn trọng.]
Cùng anh Trương Xuân Huy.
Bộ sách Thiền Luận là của SUZUKI do Trúc Thiên dịch.
SUZUKI chứ không phải XUZUKI đâu anh Huy à.
Quỳnh Thi
[BBT xóa do nội dung không liên quan với bài.]
Thưa ông Thường Mộng.
Ông Thường Mộng không hiểu câu nói của nhà thơ Mai Văn Phấn lại cho là nghịch lý , rồi lại nhận xét hồ đồ “Bài thơ không thành công”. Bần đạo đã cất công giải nghĩa tường tận.Nhưng ông Thường lại trả lời nhăng cuội.
Nhẽ ra Bần đạo không trả lời đôi co nữa, nhưng vì tôn trọng độc giả , đây là những câu hồi đáp cuối cùng.Bất khả tư nghị.
Trân trọng
Anh Quỳnh Thi,
* “đạo thơ” là ăn cắp thơ người khác;”làm thơ” là sáng tạo nên thơ.
** Không hề có “tự do đúng nghĩa”cho con người.
*** “Thiền” không như anh nghĩ.
**** Tà kiến,chánh kiến do do dạy dỗ mà có,do tu tập mà có.Nó biến hiện theo thời gian,chẳng dễ gì hiểu được nó.
***** MVP viết “công án thiền”,nhưng Quỳnh Thi không viết”công án thiền”
– Không hề có”Thiền sư xuất khẩu thì người nghe phải đáp lại” như anh viết.
-Anh đọc ở đâu “Chỉ khi nào nhận thức đúng “là Chánh niệm” thì lúc đó mới có PHẬT TÁNH.”?!
Cảm ơn anh,đọc những câu văn rất trẻ trung của anh,tôi cũng thấy mình trẻ lại.
Cảm ơn tạp chí Da Màu.
Trả lời Thường Mộng một vài điều sơ đẳng.
1/ Tôi thường xưng hô một cách thân tình với bạn bè là Bần đạo. Không phải bần tăng như ông Thường Mộng nói.
Cần giải thích thêm để tránh hiểu lầm. Bần đạo , chữ Đạo là đạo Thơ. Vậy thì:Bần đạo chỉ là một anh “đạo thơ” tức làm thơ vậy thôi.
2/ Thực ra Đạo nào tôi cũng kính trọng. Nhưng không thuần nhất tin vào một Giáo lý nào. Những điều đạo giáo nói đều được nhận xét đúng sai. Điều nào thấy chánh kiến thì theo, tà kiến thì bỏ đi theo nhận thức của mình.Tôi là người cha mẹ theo đạo Công giáo, riêng tôi đã vượt qua được SỢ HÃI.Và rất tự do. Tự do một cách đúng nghĩa.
3/ Biển học mênh mông, chẳng cần phải thọ giới Sa Di mới Thiền được!!
4/ Trong tâm của ta vốn có chánh kiến và tà kiến. Muốn phân biệt chánh kiến hay tà kiến thì phải có trình độ nhận thức.Khi ta nhận thức đúng thì gọi là chánh kiến “Trong chánh kiến thì có Phật tánh “,nhận thức sai thì gọi là Tà kiến. Tất cả những điều Phật dậy chung qui cũng chỉ là Vạn pháp qui nhất là qui về cái Tâm. Do vậy:
Muôn pháp về một,một đi về đâu? Mà Mai Văn Phấn nói là công án Thiền. Mà công án Thiền thực ra là một câu đố. Do vậy Công án do một Thiền sư xuất khẩu thì người nghe phải đáp lại, còn đúng hay sai thì đó lại là chuyện khác.
Nếu nói như Thường Mộng trong tâm vốn có Phật tánh, là nói chung chung, không phân biệt được chánh, tà. Ông Thường Mộng không hiểu Phật tánh là gì?
Chỉ khi nào nhận thức đúng “là Chánh niệm” thì lúc đó mới có PHẬT TÁNH.
Kính chúc quí độc giả vui.
Quỳnh Thi
[BBT không cho hiển thị vì dấu Việt không đọc được.]
Mọi người đi về nhà, cái nhà đi đâu? Dễ quá, cái nhà tất phải “trụ” một chổ không nhúc nhích chứ. Trời sanh con người chỉ có cái hàm dưới là move thôi. Cái hàm trên
thì “trụ”. Chứ nghĩ coi, 2 hàm cùng đung đưa thì làm sao nhai?
với Hoàng Xuân Huy,
“Các pháp vốn không thật.!”,nếu vậy,chư Phật dùng “cái không thật” dạy người ư?-Hãy là Thần Tú trước khi làm Huệ Năng,nên tập đi trước khi tập chạy,anh đồng ý với tôi không?
– “Nóng thời đổ mồ hôi,lạnh thời run rẩy.”hình như câu nầy của cụ Xuzuki.-Nếu nóng không đổ mồ hôi,lạnh không run rẩy thời thế nào,có là “thiền” không?…
Với anh Quỳnh Thi,
Chẳng biết anh đã thụ giới Sa-Di chưa,mà lúc nào đọc cũng thấy anh xưng mình là “bần tăng” vậy?
“Muôn Pháp về Một” hay “Vạn Pháp qui Nhất” vốn Phật,Đạo,Nho đều dùng cả anh ạ,chẳng riêng gì Phật đâu.Anh viết:
“Muôn pháp về một. Là đi về Tâm đó.
Một đi về đâu?Là đi về Phật tánh đó.”
Trong Tâm có Phật tánh,chẳng lẽ Phật tánh lại đi về với Phật tánh?…
Mà nầy,tôi nào viết “thiền” viết “Phật”,sao các anh đem những điều nầy nói với tôi.Ý tôi rất giản đơn-Nếu đã biết muôn Pháp về Một,tất phải biết Một đi về đâu!
Có thể tôi đã sai lầm,tôi ngồi viết chuyện đời xưa.
Cảm ơn tạp chí Da Màu.
Thường Mộng cũng nên đọc quyển THIỀN LUẬN của XUZUKI do TRÚC THIÊN dịch. Các pháp vốn không thật.!
Anh Thường Mộng.
Muôn pháp về một, một đi về đâu?
Muôn pháp về một. Là đi về Tâm đó.
Một đi về đâu?Là đi về Phật tánh đó.
Mấy lời mạo muội, có gì sai sót mong quí học giả đại xá cho bần đạo.
Quỳnh Thi
Với Mai văn Phấn,
“Muôn pháp về một, một đi về đâu?
CÔNG ÁN THIỀN”
Mới hôm nào,tôi có đọc anh Ngu Yên về chuyện “Thiền sư dạy bắn cung”;hôm nay đọc MVP về “Một đi về đâu?”được gọi là “công án thiền”.Tôi thích tạp chí Da Màu-Từ nơi nầy-Tôi đọc,nhìn,rất nhiều sự phi lý,riết rồi tôi hiểu ra được một điều: Sự hữu lý của phi lý. Phi lý như biết “Muôn pháp về một”lại không biết “Một là gì?”;phi lý như thiền sư dạy bắn cung;phi lý như mộ những thuyền nhân;phi lý như Thượng Đế sáng tạo thế giới sáu ngày,ngày thứ bảy nghỉ mệt…dường như đến hôm nay,khi tôi ngồi viết những dòng nầy-Thượng Đế vẫn còn chưa khỏe lắm.
Cảm ơn tạp chí Da Màu,cảm ơn MVP.
…Còn bài thơ,theo tôi,nó là một thất bại.