10.
Những con chim ngói
Mắc bẫy trong tấm lưới
Cạnh chim mồi
Hai mắt bị khâu
Nhưng không hề đau!
Chúng kêu lên trong tay gã sát chim
Bị nhốt vào những gian nhà tù
Bị vặt lông, cắt tiết
Nhưng không hề đau!
Bị quay vàng
Trong chảo mỡ
Nhưng không hề đau!
Tôi bị tạp niệm
Mở mắt nhìn cánh đồng mới gặt
Những con chim ngói đang nhặt thóc
Bay về từng đàn
Nhặt thóc.
11.
Tôi là chiếc bình gốm hở miệng
Thông với bên ngoài
Trong tôi
Vườn ươm hạt giống
Nắng sớm đang tưới
Đẫm từng gốc
Bên dòng sông
Dưới chân tôi nước rút
Thủy triều lên
Tôm cá buông mình
Không bơi
Con thuyền tự trôi không cần ai chèo
Tôi không ngồi được quá lâu
Nước vỗ vào mạn thuyền róc rách
Tiếng chim trên cao
Có ai đưa tay gõ mạnh
Vào thành chiếc bình.
12.
Tơ nhện giăng
Hai đầu tiếng sấm
Giữa khoảng khắc tiếng vọng viên đạn
Tiếng búa máy
Đoàn tàu dồn toa
Tiếng thiên thạch rơi vào trái đất
Sợi tơ óng ánh kéo căng
Giữa muôn tiếng động
Tan biến mong manh
Chỉ còn con nhện bình thản quay về
Dệt thêm những đường tơ.
13.
Bình minh vắt ngang ngực
Lúc tôi bắt đầu hành thiền
Dải nắng ấy là cửa ngõ
Khởi đầu cuộc lên đường
Tôi lặng yên làm cát đá
Ngây ngô trong mưa nắng
Bóng đêm trinh bạch
Không khô cứng
Không còn sắc nhọn
Tôi bình đẳng
Hòa trong thế giới
Đi xa trở về
Dải nắng ấy vẫn còn chỗ cũ.
14.
Là chiếc cầu vắt qua đôi bờ
Thân cốt thép
Được xây bằng gạch
Lòng viên gạch nhiều năm vẫn hồng
Lát cạnh nhau
Đường đi rất phẳng
Có tiếng chân người
Hay móng chân muông thú
Cây cầu rung lên
Tôi ngồi kiết già*
Dưới chân cầu mặt nước phẳng lặng
Tôi biết nước vẫn trôi đi.
_____________
(*) Ngồi vắt chéo hai chân lên nhau hình hoa sen.
15.
Chìm vào cánh chim đen
Mái nhà
Mặt đất đen
Cùng ánh sáng không màu
Tất cả đang trắng ra như sữa
Tôi nóng một thân cây sâu đục
Cánh chim bị thương
Lòng đất quặn thắt
Vùng cây cỏ nhiễm độc
Gom ánh sáng
Dồn nước mắt
Chảy qua những vết thương
Tất cả đang trắng ra như sữa.
16.
Tọa thiền cạnh bông hoa
Hương thơm ngưng lại
Gần mặt đất
Bầu trời quay trên đầu
Mình thành vật cản
Xung quanh cảnh vật đang lớn
Đang già
Bông hoa ở giữa
Dựng cột thủy tinh
Làm hôm nay
Bây giờ
Quá khứ
Tương lai
Nhìn nhau hai phía
Cánh hoa tượng hình môi Đức Phật.
17.
Giọt nước lớn
Nằm trong giếng sâu
Bản Concerto I cung Rê thứ của J. S. Bach*
Rơi vào lòng giếng
Những hạt nước nhỏ
Mang ánh sáng xanh
Màu xanh lá mạ
Đọt mầm
Nõn chuối
Bãi dâu non
Mùa diệp lục
Sinh từ hạt nước
Hình những quả trứng xanh
Dâng
Tràn lên mặt đất.
__________________
(*) Johann Sebastian Bach (1685 – 1750): nhà soạn nhạc người Đức.
18.
Qua ngọn nến
Vào cảnh giới khác
Nhiều con mắt mở
Trong bóng tối bức tường
Tôi ở giữa
Nhiều hệ quy chiếu
Những linh hồn hữu tri
Vô tri
Và chưa được đặt tên
Trí huệ vang âm thanh
Sắc giác
Càng tĩnh lặng
Tự do trong vạn vật
.
3 Comments
3 Pingbacks »
[…] Như Thúy (BBC). – Thơ đã ngắn lại còn để…lửng (Trần Nhương). – Thơ: Tĩnh lặng (II) (Da […]
[…] Như Thúy (BBC). – Thơ đã ngắn lại còn để…lửng (Trần Nhương). – Thơ: Tĩnh lặng (II) (Da màu). – Sự đa dạng trong truyện ngắn Nguyễn Hiếu (Trần Nhương). – […]
[…] Nhật Tuấn: Cảm xúc trong thơ Đinh Thị Như Thúy (BBC). – Thơ: Tĩnh lặng (II) (Da […]