Ngày cuối. Quán tối, chỉ còn mình tôi.
Agostina Segatori nói:
“Xin lỗi, đến giờ quán đóng cửa rồi.”
– Nhưng Van Gogh chưa tới…
Agostina Segatori nói:
“Van Gogh không đến nữa.”
– Ông ta đi đâu?
Agostina Segatori nói:
“Van Gogh đã chết đuối ở sông Seine.”
– Tôi có hẹn ăn tối với Van Gogh…
Agostina Segatori nói:
“Chẳng còn gì cho ông ta ăn cả.”
– Một chút bánh mì khô và súp nóng sẽ giúp ông ta phấn chấn hơn, để vẽ tranh, để uống thêm một ly absinthe, chất nước màu xanh điên loạn…
Agostina Segatori nhấp một ngụm bia, nói:
“Rượu này bị cấm bán đã lâu.”
Agostina Segatori hút một hơi thuốc, nói:
“Café du Tambourin cũng không còn nữa. Tất cả chỉ là dựng lại.”
Agostina Segatori có đôi mắt đăm đăm khó tả, dữ dội, như muốn xuyên thấu bóng tối. Cô nhấn mạnh, vẻ bất chấp lẫn mệt mỏi, rằng cái quán mà tôi đang ngồi đây đã không còn nữa.
Tôi mặc áo khoác, đi ra cửa.
Tôi cũng biết mọi thứ đều là giả, phóng chiếu lên những màn ảnh vĩ mô choáng ngợp. Một sự cóp nhặt, nhai lại rồi khuếch đại tối đa bằng kỹ thuật số. Một trò kiếm tiền ngoạn mục.
Nhưng tôi vẫn muốn cùng Van Gogh ăn tối.
Và Van Gogh đã tới, đã ngồi kia …
hình ảnh: tại Immersive Van Gogh ở Los Angeles
Chào cô DTT,
Ngồi chờ, tôi nghĩ rằng, rượu chua, cafe ☕️ khét lẹt. Nhưng nó rất là ngon và ngọt.