Băng tan –
Trả lại đại dương bao la dập dềnh xanh vỗ bạc đầu con sóng. Ngày tảo thạch vi sinh, muôn loài thuỷ tộc hoài thai hằng hà mầm biếc pha lê.
Đêm tan –
Trả lại sinh linh sự sống, ngày phục sinh, bình minh tươi nguyên sau những mệt nhoài hoan lạc. Khai sinh vô số cơ cầu, một vòng tròn mới của chiếc kim đồng hồ khởi nguyên về phía vectơ vô cực triệt tiêu.
Ngọn sáp tan –
Cháy cạn đời mình, tận hiến hồ quang cho đêm huyền trẻ lại, thổi bùng mộng mị cho triệu triệu mầm bào khơi thắp đợi ngày lên. Niềm hạnh phúc vô biên mà mặt trời không làm được. Cho gối chăn nồng hương ngọt mật, cho tình yêu tận mặt. Nhàn thản tận hỷ. Ung dung tàn phai leo lét lụi tàn.
Bão lũ tan –
Trả lại bình yên bất đắc, những vá víu nhọc nhằn, những gắn hàn vụn vỡ, hát gượng cung trầm điệp khúc sống chung. Để lại vết hằn giữa những mạch ngầm biển lặng, còn mất một đời đâu dễ xoá tan đi.
Ta tan vào em
Như ngày tan vào đêm, như ngọn sáp tan vào không gian, vũ điệu âm dương rót mềm chung nguyệt tận. Mười ngón đói nhạc lâu ngày thèm điên khúc Lambađa hoà phối. Lửa bùng thiêu rụi mê cung viên.
Thì thào gió, ầm ào sóng, chuyển rung ruột đất… Mọi thứ biến tan khi nhựa sống tuôn trào.
.