for Amèlia
Tôi tìm đến một trang trại nhỏ ở phía nam những bình nguyên rộng lớn. và tôi muốn tìm một công việc.
trở thành một tá điền là việc cuối cùng mà tôi cần phải làm
người tôi tìm gặp là một người phụ nữ đứng tuổi, đã sống ở trang trại này trong suốt sáu mươi tám năm qua.
Bà sống ở đây từ nhỏ, và trở thành chủ sở hữu khi cha bà chết năm bà hai mươi sáu tuổi vì đau tim. những thứ ông để lại cho người con gái là một phần đất vài chục mẫu và ánh mắt câm lạnh như sói hoang.
Bà nhìn tôi chính bằng cái nhìn âm trầm như mặt biển, rồi nói bà cần một người vào lúc này, khi những đàn bò bắt đầu cho sữa và những cánh đồng lúa mì đã trở lại vào mùa.
Tôi mỉm cười,
và nghiễm nhiên trở thành một tá điền trong trang trại
tôi bắt đầu ngày vào lúc bốn giờ sáng, và cùng với hai người đàn ông khác vắt sữa cho đàn bò một trăm sáu mươi chín con. con thứ một trăm bảy mươi đã chết cách đây năm hôm, và xác đã được mang đi vào thị trấn gần nhất.
họ nói với tôi như vậy
đến trưa chúng tôi sẽ dùng bữa cùng vài người phụ nữ lo việc bếp núc và dọn dẹp trong trang trại. và bà cũng thường ngồi với chúng tôi.
Bánh mỳ, thịt gà và sữa là những thứ họ thường dùng.
và tráng miệng bằng những ngọn đồi thấp ngồi xếp bằng có thể nhìn thấy từ những khung cửa sổ nhà bếp.
bà thích những bữa trưa như vậy, và tôi cũng không nghĩ khác
buổi chiều chúng tôi ra đồng, và bắt đầu gom những bụi cỏ khô thành những khối hình chữ nhật. sẽ mất khoảng vài tuần trước khi những cánh đồng trở nên sạch sẽ và sẵn sàng cho một vụ mùa mới, nơi những người phụ nữ sẽ giúp gieo hạt và tưới nước.
trong những buổi chiều đó, bà sẽ đứng nhìn chúng tôi từ phía trên một ban công nhỏ ở tầng thượng ngôi nhà chúng tôi cùng sinh sống. tay sẽ cầm một tách trà đen như màu mắt.
đôi mắt âm trầm như biển
“My family believe I died in the Indian Ocean tsunami.
I put my wallet and passport in a dead man’s clothes and took his identity.”
– Anonymous
Tôi sẽ sống những ngày cuối cùng trong một nơi đẹp đẽ nhất mà tôi từng nghĩ đến.
trước khi những đàn bò bắt đầu hoảng loạn và những đồng lúa nên ủ rũ khi tôi đến gần. những thứ tồn tại theo bầy đàn thường rất nhạy cảm đối với sự diệt vong.
sự chết sẽ đến nhanh hơn bất cứ thứ gì khác
người phụ nữ sáu mươi tám tuổi cũng cảm nhận được sự hiện hữu của nó, vào những buổi chiều sau cuối, màu đen trong tách trà trên tay bà không còn tĩnh lặng như những ngày trước nữa khi bà nhìn chúng tôi từ ban công nhỏ nơi căn phòng ở tầng thượng.
sóng trào lên trong cái nhìn âm trầm như biển
người phụ nữ đó hiểu vì sao tôi lại tìm đến trang trại của bà để sống hết khoảng thời gian này.
Và tôi thích như vậy,
Vào buổi sáng của ngày thứ sáu trong tuần,
tôi chấm dứt những cuộc du hành trong tiến rên rỉ của đàn bò và những cánh đồng lúa gục đầu.
ngay cả trước khi những cơn sóng thần kịp tràn ra khỏi khoé mắt của
người phụ nữ mang cái nhìn âm trầm như biển
-Amèlia