Bản dịch tiếng Việt dành tặng Cậu NB
Béo céo tín bộ 1 – 5 thắng Ba, 1965
Bác xĩ Strauss bảo tôi neng vít ra những gì tôi nghĩ và mụi thứ sải da với tôi từ bây giờ, tôi không biết tại sao nhưng ông bảo nó wan chọng vì họ sẽ xem có dùng tôi không. Tôi hy vọng họ dùng tôi. Cô Kinnian bảo họ có thể làm cho tôi thông minh. Tôi muốn thông minh. Tôi tên là Charlie Gordon. Tôi 37 tuổi. Giờ tôi khưng có gì để vít nữa nên hôm nay tôi dừng ở đây.
Béo céo tín bộ 2 – 6 thắng Ba
Hôm nay tôi có bài kiểm tra. Tôi nghĩ mình chượt rồi. Và tôi nghĩ giờ có thể họ không dùng tôi nữa. Việc sải da là một thanh niên đẹp trai ở trong phòng và anh ấy có vài cái bìa trắng và mực giâi khắp chúng. Anh ý bẩu Charlie eng nhìn thấy gì trên tấm bìa này. Tôi rất xợ mặc rù tôi có chân chỏ trong túy nhưng khi còn nhỏ tôi chượt kiểm tra ở trường và tôi cũng làm đỗ mực nữa.
Tôi bảo anh tôi thấy một vết mực. Anh bảo đúng và thế là tôi thấy vui. Tôi nghỉ xong rồi nhưng khi tôi đứng lên đi anh ấy bảo Charlie mình chưa song đâu. Rồi tôi không nhớ rõ lắm nhưng anh ấy mún tôi nói trong mực có gì. Tôi không thấy khưng gì trong mực nhưng anh ấy bảo có chanh trong đó ngừi khác thấy vài bức chanh. Tôi không thấy chanh gì cả. Tôi thựt xự kú. Tôi cầm tấm bìa lên gần rồi cho ra xa. Rồi tôi nói nếu có kíng tôi kó thẻ thấy rõ hơn tôi thừng chỉ deo kíng trong phim hay tivi nhưng tôi nói nó ở trong tũ ở sảnh. Tôi lấy nó. Rồi tôi nói cho tôi xem lậy cái bìa tôi chắc giờ tìm thái rồi.
Tôi kú rất dữ nhưng chỉ thấy mực. Tôi bảo anh có lẽ tôi cần kíng mới. Anh vít gì đó ra một tờ giấy và tôi xợ mình chượt bài kiểm tra. Tôi bảo anh đó là một vết mực rất xinh có đầy những điểm nhõ quanh mép bìa. Trông anh rất buồn vậy là không phải thế rồi. Tôi nói xin cho tôi thử lậy. Tôi xẽ thấy chỉ trong vài phúc zì tôi thỉnh thoảng không thông ming lắm. Tôi độc cũng trậm trong lớp cô Kinnian cho người lứn thiểu năng nhưng tôi đang rất kú.
Anh cho tôi một cơ hội với một tấm bìa khác có hai loại mực dây trên nó đỏ và xanh. Anh rất tốt và nói chậm như cô Kinnian và anh dảy thít nó cho tôi đó là một xốc xơ bộ. Anh nói mọi ngừi thấy vài thứ trong mực. Tôi bảo chỉ cho tôi ở đâu. Anh bảo nghĩ. Tôi bảo anh tôi nghĩ một vết mực nhưng thế cũng trẳng đún. Anh bảo nó khiến anh nhớ đến điều gì – giả vờ điều gì đó. Tôi nhắm mắc lại một lúc lâu giả vờ. Tôi bảo anh tôi giả vờ một cây búc mựt có mựt chải đầy trên một tấm khăn trải bàn. Tôi nghĩ mình không qua bài kiểm tra xốc xơ bộ.
Béo céo tín bộ 3 – 7 thắng Ba
Bác xĩ Strauss và Tiến sĩ Nemur nói các vết mực chả quan trọng. Họ nói có lẽ họ vẫn sử dụng tôi. Tôi nói rằng cô Kinnian không bao giờ cho tôi những bài kiểm tra giống thế chỉ chính tả và đọc thôi. Họ nói cô Kinnian cho biết tôi là học sinh rỏi nhứt trong lớp người lớn buổi túi ở trường bửi zì tôi đã kú gắng kưng khủng và tôi thựt xự muống họk. Họ bảo làm thế nào tự mình đi học được ở chường người lớn buổi túi Charlie. Làm thế nào anh tìm được nó. Tôi bảo tôi hỏi mọi ngừi và có ngừi bảo tôi neng đi họk viết và chính tả tốt ở đâu. Họ bảo tại sao anh lại muốn thế. Tôi bảo họ bởi zì cả đời tôi tôi mún thông minh và không ngu dốt. Nhưng để thông minh dất là khó. Họ bảo rất có khả năn chỉ là tạm thờy. Tôi bảo vâng. Cô Kinnian có nói với tôi. Tôi không quan tâm nếu nó đău.
Sau đó hôm nay tôi có thêm vài bài kiểm tra điên khùng. Một cô tốt bụng đưa nó cho tôi nói tên bài kiểm tra cho tôi và tôi hỏi cô đánh vần thế nào để tôi có thể vít vào béo céo tín bộ của tôi. KIỂM TRA TỔNG GIÁC THEO CHỦ ĐỀ. Tôi không biết hai từ đầu tin nhưng tôi biết bài kiểm tra này nghĩa là gì. Bạn phải đỗ nếu không sẽ bị điểm kém. Bài kiểm tra có vể dễ bởi zì tôi có thẻ thấy các bức chanh. Chỉ duy lần này cô không muốn tôi nói cho cô các bức chanh. Thế làm tôi đảo lộn. Cô bảo kể chiện về những ngừi trong các bức chanh. Tôi bảo cô làm sao mà kể chiện về những ngừi mình chưa gặp bao giờ. Tôi nói tại sao tôi lại neng nói dối chứ. Tôi không bao giờ nói dối nữa zì tôi luôn bị bắc.
Cô bảo tôi đây là kiểm tra và bài kiểm tra xốc xơ bộ kia là để hiểu nhân cách. Tôi kừi rất dữ. Tôi nói làm thế nào lấy được thứ đó từ các vết mực và ẳnh cơ chứ. Cô ấy cáu và cất chanh đi. Tôi không quan tâm. Thật nghớ nghẩng.
Tôi đoáng mình chượt nốt bài kiểm tra này rồi.
Sau đó một vài người mặc áo khoác trắng đưa tôi sang phần kác của bện ziệng và cho tôi chơi một trò. Nó giống như đua với một con chuột bạch. Họ gọi con chuột là Algernon. Algernon ở trong hộp có rất nhiều chỗ ngoặt và rẽ như kiểu các bức tường và họ đưa cho tôi một cái bút chì kèm một tờ giấy có dòng kẻ và rất nhiều hộp. Ở một bên nó viết BẮT ĐẦU và đầu kia nó viết KẾT THÚC. Họ bảo đó thật me kung và Algernon và tôi có cùng một me kung để làm. Tôi không hiểu làm thế nào chúng tôi có cùng me kung trong khi Algernon có một cái hộp còn tôi có tờ giấy nhưng tôi không nói không gì. Mà cũng trả có thời gian vì cuộc đua đã bắt đầu.
Một người có đồng hồ anh ta đang cố giấu đi để tôi không nhìn thấy để tôi kú không nhìn và như thế làm tôi kăng thẳn. Mà bài kiểm tra này làm tôi thấy tẹ hơn tất cả mấy bài kia vì họ nàm những mười lần với các mê kung khác nhau và lần nào Algernon cũng thắng. Tôi đău có biết chuột thông minh gớm thế, Có lẽ là bởi vì Algernon là một con chuộc bạch. Có lẽ chuộc bạch thông minh hơn các loại chuộc khác.
Béo cáo tín bộ 4 – 8 tháng Ba
Họ xẽ dùng tôi! Tôi mừn đến nỗi không viết nổi nữa. Tiến xĩ Nemur và bác xĩ Strauss đầu tiên kãy nhau. Khi bác xĩ Strauss đưâ tôi vào, tiến xĩ Nemur ở trong văn phòng. Tiến xĩ Nemur lo lấng việc dùng tôi nhưng tiến xĩ Strass bảo ông cô Kinnian giứi thịu tôi là người giỏi nhất trong tất cả những người cô đang dạy. Tôi thích cô Kinnian zì cô là một giáo viên thông ming. Và cô bảo Charlie eng sẽ có cơ hội thứ hai. Nếu anh tình nguyện làm thý ngịm này anh kó thể chở nên thông minh. Họ không biết có lâu giài không nhưng kó khả năng. Đó là lý do vì sao tôi bảo ok ngay cả khi tôi sợ vì cô bảo đó là một cuộc phẩu thuột. Cô bảo đừn sợ Charlie anh làm được rất nhiều thứ khi có rất ít tôi nghĩ anh sứng đáng hơn tất thảy.
Vì thế tôi xợ khi tiến xĩ Demur và bác xĩ Strass chanh kãy. Bác xĩ Strass bảo tôi có gì đó rất tốt. Ông bảo tôi có động lựt thút đẩy. Tôi chưa bao giờ biết là mình có cái đó. Tôi thấy tự hào khi ông bảo không phải ai với ai-quy 68 có được thứ đó. Tôi khôn biết đó là cái gì hay tôi có nó ở đâu nhưng ông bảo Algernon cũng có. Động lựt thút đẩy của Algernon là pho mát họ bỏ trong hộp của nó. Nhưng không thẻ thế được vì tuần này tôi đâu có ăn tí pho mát nào.
Rồi ông nói với tiến sĩ Nemur gì đó tôi khưng hiểu vì thế trong khi họ nói chuyện tôi viết ra vài từ.
Ông bảo tiến xĩ Nemur tôi biết Charlie không phải là thứ ông có trong đầu cho dống xiêu nhân ** (khưng hiểu từ này) mới đầu tiên. Nhưng hầu như những người thần k** thấp như anh ấy cáu b** và không phối hơ** họ thường hờ hữ** và khó tiếp cận. Anh ấy phù hợp anh ấy wuan tâm và sẵn lòng.
Tiến sĩ Nemur bảo hãy nhớ anh ấy sẽ là kon ngừi đầu tiên có chí thong minh gấp be lần nhờ phuong pháq phẩu thuột.
Bác xĩ Strass bảo trính sác. Hãy nhìn xem anh ấy họk độc và viết giỏi cỡ nào ở độ tuổi thỉu năng đó là một thành k** zĩ đạy như ông và tôi họk lý thuyếc tương đ** Einstines mà không có giúp đỡ. Nó cho thấy động lựt gê gứm. Nó là một thành k** tương đố** khác thư**. Tôi nghĩ mình nên dùng Charlie.
Tôi không hiểu hết các từ nhưng có vẻ như bác xĩ Strass đứng về phía tôi và hình như ông kia không.
Rồi tiến xĩ Nemur gật đầu ông bảo được rồi có thể ông đún. Chúng ta sẽ dùng Charlie. Khi ông nói thế tôi sướng quá nhảy dựng lên và bắt tay ông vì đã rất tốt với tôi. Tôi bảo ông cảm ơn tiến xĩ ông sẽ không hối hận vì đã cho tôi cơ hội thứ hai đâu. Và tôi thực lòng khi nói với ông thế. Sau phẩu thuột tôi xẽ cố thông minh. Tôi xẽ cố giữ giội.
Béo céo tín bộ 5 – 10 tháng Ba
Tôi xợ. Rất nhiều y tá và mọi người kiểm tra tôi mang kẹo đến cho tôi và chúc tôi may mắn. Tôi hy vọng mình may mắn. Tôi có chân chỏ và đồng xu may mắn. Chỉ là khi tôi đang tới bện ziệng thì lại gặp một con mèo đen. Tiến sĩ Strauss bảo đừng mê tíng Charlie đây là khoa học. Tuy nhiên tôi giữ cái chân chỏ trong người.
Tôi hỏi bác xĩ Strauss liệu tôi có thắng được Algernon trong cuộc chạy đua sau cuộc phẫu thuột không và ông bảo có khả năng. Nếu cuộc phẫu thuột thành công tôi xẽ cho con chuột đó thấy tôi có thể thông minh như nó. Có khi còn thông minh hơn. Rồi tôi sẽ kó thẻ đọc tốt hơn và viết các từ tốt và biết nhiều thứ và như mọi người khác. Tôi muốn thông minh như người khác. Nếu nó thành công zĩng ziễng, họ sẽ làm cho mọi người trên thế giấy đều thông minh.
Sáng nay họ không cho tôi ăn gì. Tôi không hiểu ăn thế thì liên quan gì với việc trở nên thông minh. Tôi rất là đói và tiến xĩ Nemur lấy hộp kẹo của tôi đi rồi. Cái ông tiến xĩ Nemur đó là một lão hay càu nhàu. Bác xĩ Strauss bảo tôi có thể lấy lại hộp kẹo sau khi phẫu thuột. Ta không được ăn trước phẫu thuột…
Báo cáo tiến bộ 6 – 15 tháng Ba
Phẫu thuột khoh đau. Ông ấy làm khi tôi đang ngủ. Hôm nay họ tháo beng ra khỏi đầu tôi để tôi có thể viết BÁO CÁO TIẾN BỘ. Tiến xĩ Nemur xem vài bản báo cáo của rồi bảo tôi đánh vần chữ TIẾN BỘ sai và bảo tôi cách đánh vần đúng và cả BÁO CÁO nữa. Tôi phải cố và nhớ.
Chí nhố đánh vần của tôi rất rất tệ. Bác xĩ Strauss bảo kể tất cả các thứ sải da với tôi thì không sao cả nhưng ông bảo tôi nên kể thêm mình cảm thấy thế nào và tôi nghĩ gì. Khi tôi bảo ông tôi không biết nghĩ thế nào ông bảo cố. Suốt thời gian beng che mắt tôi tôi kú nghĩ. Không có gì xảy ra cả. Tôi không biết nghĩ đến chuyện gì. Có lẽ nếu tôi hỏi ông ông sẽ bảo tôi biết giờ có thể nghĩ như thế nào khi mà tôi đã trở nên thông minh. Người thông minh thì nghĩ chuyện gì. Những thứ kỳ khôi tôi cho là thế. Tôi ước gì mình biết xẵng những thứ kỳ khôi dồi.
Báo cáo tiến bộ 7 – 19 tháng Ba
Không có gì sải da cả. Tôi có rất nhiều kiểm tra và chạy đua đủ kiểu với Algernon. Tôi ghét con chuột đó. Nó luôn đánh bại tôi. Bác xĩ Strauss bảo tôi phải chơi trò đó. Và ông bảo lúc nào đó tôi phải làm lại mấy bài kiểm tra. Mấy cái vết mực đó thật ngu xuẩn. Và mấy cái bức chanh cũng ngu xuẩn nữa. Tôi thích vẽ một người đàn ông và phụ nữ nhưng tôi không nói dối về người khác.
Tôi bị đau đầu vì cố nghĩ quá nhiều. Tôi ngỉ bác xĩ Strauss là bạng tôi nhưng ông trả giúp gì tôi cả. Ông không bảo tôi phải nghĩ gì hay khi nào tôi sẽ trở nên thông minh. Cô Kinnian khoh đến thăm tôi. Tôi nghĩ viết mấy cái báo cáo tiến bộ này cũng ngu xuẩn nốt.
Báo cáo tiến bộ 8 – 23 tháng Ba
Tôi sẽ đi làm lại ở nhà máy. Họ bảo tốt hơn tôi neng đi làm lại nhưng tôi không được bảo cho bất cứ ai phẫu thuột để làm gì và tôi phải đến bện ziệng một giờ mỗy tối sau khi làm việc. Họ sẽ chả tièng cho tôi mỗy tháng để học trở nên thông minh.
Tôi mừng mình sẽ đi làm lại vì tôi nhớ công việc của mình và tất cả bạng bề và mọi thứ vui vẻ bọn tôi có ở đó.
Bác xĩ Strauss bẩu tôi neng tiếp tục viết các thứ ra nhưng tôi không phải làm thế mỗi ngày chỉ khi tôi nghĩ ra cái gì đó hoặc thứ gì đó đặt biệc sải da. Ông bảo đừng nản nòng vì phải mất thời gian và nó sải da chậm. Ông bẩu Algernon mất một thời gian dài mới trở nên thông minh ba lần hơn trước kia. Đó là lý do tại sao Algernon thắng tôi vì nó cũng được phẫu thuột. Nghe thế làm tôi thấy dễ chịu hơn. Tôi kó thẻ chại đua nhanh hơn một con chuộc bìng thừng. Có lẽ ngày nào đó tôi sẽ đánh bại nó. Thế thì tuyệt vời lắm. Cho đến giờ trông Algernon có vẻ thông minh zĩnh ziễng.
25 tháng Ba
(Tôi không phải viết BÁO CÁO TIẾN BỘ trên đầu nữa chỉ khi nộp cái này một tuần một lần cho tiến xĩ Nemur. Tôi chỉ phải viết ngày lên thôi. Thế tiết kiệm thời gian.)
Hôm nay ở nhà máy bọn tôi đã rất vui. Joe Carp bảo này xem Charlie tiến hành phẫu thuột ở đâu này họ đã làm gì Charlie cho ít não vào à. Tôi định kể với anh ta nhưng tôi nhớ bác xĩ Strauss dặn không. Rồi Frank Reilly nói anh đã làm gì thế Charlie quên chìa khóa và mở cửa kiểu khó khăn à. Câu đó khiến tôi kừi. Họ thực xự là bạn tôi và họ quý tôi.
Thỉnh thoảng ai đó sẽ nói này nhìn Joe hay Frank hay George anh ta thực sự đang làm một Charlie Gordon kìa. Tôi không biết tại sao họ nói thế nhưng họ luôn kừi. Sáng nay Amos Brog là người thứ tư ở Donnegans đã dùng tên tôi khi ông quát Ernie thằng bé chạy việc. Ernie làm mất buư qhẩm. Ông ấy bảo Ernie vì Chúa mày đang cố làm Charlie Gordon đấy à. Tôi không hiểu tại sao ông ấy lại nói như thế.
28 tháng Ba
Tối nay bác xĩ Strauss đến phòng tôi để xem tại sao tôi khonh đến như lẽ ra phảy thé. Tôi bảo ông ấy tôi không muốn đua với Algernon nữa. Ông ấy bảo tôi không phải làm thế trong một thời gian nhưng tôi neng đến. Ông có quà cho tôi. Tôi ngỉ nó là một cái tivi nhỏ nhưng không phải. Ông bảo tôi phải bật nó khi đi ngủ. Tôi bảo ông đùa à sao tôi neng bật nó khi đi ngủ chứ. Ai từng nge một chuyện như thế chứ. Nhưng ông bảo nếu tôi muốn trở nên thông minh tôi phải làm như ông bảo. Tôi bảo ông tôi khonh nghĩ mình sẽ trở nên thông minh và ông đặt tay lên vay tôi và bảo Charlie anh chưa biết đấy thôi chứ eng đang trở nên thông minh hơn trong suốt thời gian qua. Anh sẽ không nhận thấy trong một lúc. Tôi nghĩ ông chỉ tỏ ra tử tế để làm tôi cảm thấy dễ chịu vì trông tôi chả thông minh hơn tí nào.
Ồ phải tôi suýt quên mất. Tôi hỏi ông khi nào tôi có thể đi học lại lớp ở trường cô Kinnian. Ông bảo tôi sẽ không đến đố. Ông bảo rằng nay mai thôi cô Kinnian sẽ đến bện ziệng bắt đầu dạy diêng cho tôi.
29 tháng Ba
Cái tivi điên đó bật suốt cả đêm. Làm sao mà tôi ngủ cho nổi khi có một thứ hét những thứ điên rồ suốt đêm vào tai tôi cơ chứ. Và những hình ảnh điên rồ nữa. Wow. Tôi không biết nó nói gì khi tôi tỉnh vì làm thế nào tôi biết được khi tôi đang ngủ.
Bác xĩ Strauss bảo không sao cả. Ông bảo não tôi đang họk khi tôi ngủ và thế sẽ giúp tôi khi cô Kinnian bắt đầu dạy tôi học trong bện ziệng (chỉ có điều tôi phát hiện ra nó không phải là bện ziệng mà là một phòng thí nghiệm.) Tôi nghĩ tất cả mọi thứ đều điên rồ. Nếu ta có thể trở nên thông minh trong khi đeng ngủ mọi người còn đi học làm gì. Thứ đó tôi nghĩ sẽ không thành công. Tôi thừng xem chương trình muộn và chương trình muộn muộn trên tivi suốt và nó chẳng bao giờ khiến tôi thông minh cả. Có lẽ ta phải ngủ khi đang xem.
Báo cáo tiến bộ 9 – 3 tháng Tư
Bác xĩ Strauss chỉ cho tôi cách làm thể nào bật tivi nhỏ để giờ tôi có thể ngủ được. Tôi không nghe thấy gì cả. Và tôi vẫn không hiểu nó nói gì. Một vài lần tôi bật nó lại vào buổi sáng để xem mình họk được gì khi đang ngủ và tôi chả tháy dì. Cô Kinnian bảo có lẽ nó là một nghông nghử khác. Nhưng hầu hết mọi lần nó đều có tiếng Mỷ. Nó nói nhanh hưng kả cô Gold là giáo viên dạy lớp sáu của tôi.
Tôi bảo bác xĩ Strauss trở nên thông minh khi ngủ thì ích lợi gì. Tôi muốn thông minh khi thức cơ. Ông ấy bảo đều là một thứ và tôi có hai tâm trí. Tiềm thức và có ý thức (viết nó là như thế). Và cái này không bảo cái kia nó đang làm gì. Chúng thậm chí không nói chuyện với nhau. Đó là lý do tại sao tôi nằm mơ. Và giời ơi tôi có bao giấc mơ điên rồ. Wow. Kể từ lúc có cái tivi buổi đêm đó. Cái show muộn muộn muộn đó. Tôi quên không hỏi ông thế mỗi tôi hay ai cũng có hai tâm trí thế. (Tôi vừa tra từ trong từ điển mà bác xĩ đưa cho tôi. Từ đó là tiềm thức. tính từ. Thuộc về bản chất quá trình vận hành thần kinh nhưng không hiện diện trong lúc có ý thức; như, xung đột ham muốn tiềm thức) Còn nữa nhưng tôi vẫn không hiểu thế là gì. Đây không phải là một cuốn từ điển tốt lắm cho những người ngu đần như tôi.
Mà dù sao, cơn đau đầu là do bữa tiệc. Bạn bè ở nhà máy Joe Carp và Frank Reilly mời tôi đến Myggsys Saloon làm vài ly. Tôi không thích uống nhưng họ bảo bọn tôi sẽ rất vui. Tôi đã có một khoảng thời gian dễ chịu.
Joe Carp bảo tôi neng cho các cô gái thấy tôi chùi toilet ở nhà máy thế nào và anh ấy đưa tôi giẻ. Tôi cho họ thấy và ai cũng kừi khi tôi bảo rằng ông Donnegan bảo tôi là nhân viên lau dọn giỏi nhất mà ông từng thuê vì tôi thích công việc của mình và làm việc tốt và không nghỉ ngày nào trừ lần phẫu thuột. Tôi bảo cô Kinnian luôn nói Charlie hãy tự hào với công việc của anh vì anh làm rất tốt.
Mọi người kừi và chúng tôi rất vui vẻ và họ cho tôi uống rất nhiều và Joe nói Charlie là tay hâm đơ buồn cười khi anh ấy xỉn. Tôi không hiểu thế nghĩa là gì nhưng mọi người thích tôi và bọn tôi vui. Tôi rất nóng lòng đến lúc được thông minh như hai bạn thân nhất của tôi Joe Carp và Frank Reilly.
Tôi không nhớ bữa tiệc kết thúc thế nào nhưng tôi nghĩ mình ra ngoài mua tờ báo và cà phê cho Joe và Frank và khi tôi quay vào thì không kó ai ở đố. Tôi tìm họ khắp nơi tới mãi lúc muộn. Rồi tôi không nhớ rõ nữa nhưng tôi nghĩ mình ngủ quên hay là nôn. Một anh cảnh sát tốt bụng đưâ tôi về nhà bà chủ nhà Flynn nói như thế. Nhưng tôi bị đau đầu và có một cục u trên đầu. Tôi nghĩ có lẽ mình ngã nhưng Joe Carp bảo là do cảnh sát thỉnh thoảng họ đánh những ngừi xay. Tôi không nghĩ vậy. Cô Kinnian bảo cảnh sát là để giúp mọi người.
Mà tôi bị đau đầu rất ghê, cả buồn nôn và đau khắp người. Tôi nghĩ mình sẽ chẳng bao giờ uống nữa.
6 tháng Tư
Tôi đánh bại Algernon rồi! Tôi thậm chí khonh biết mình thắng nó cho đến khi người kiểm tra Burt bảo tôi. Rồi lần thứ hai tôi bị thua vì tôi phấn khích quá ngã khỏi ghế trước khi kết thúc. Nhưng sau đó tôi thắng nó tám lần nữa. Tôi hẳn là đang trở nên thông minh mới thắng được một con chuột thông minh như Algernon. Nhưng tôi không cảm thấy thông minh hơn.
Tôi muốn đua với Algernon vài lần nữa nhưng Burt bảo rằng ngày hôm nay thế là đủ rồi. Họ để cho tôi cầm nó trong một phúc. Nó không xấu lắm. Nó mềm như một quả bóng vải. Nó chớp mắt và khi mở mắt ra chún đen và hồng ở khéo mắt.
Tôi bảo tôi cho nó ăn được không vì tôi thấy tệ khi thắng nó và tôi muốn tỏ ra tử tế và thân thiện. Burt bảo không Algernon là một con chuột rất đặt bịt vì được phẫu thuột như tôi, và nó là con đầu tiên trong tất cả các loài duy trì được sự thông minh lâu như thế. Anh bảo tôi Algernon thông minh đến nỗi mỗi ngày nó phải vượt qua một bải kiểm tra mới có được thức ăn. Nó là một thứ giống như cái khóa trên cửa thay đổi mỗi lần Algernon vào trong đó ăn để nó phải họk điều mới thì mới lấy được thức ăn. Thế khiến tôi buồn vì nếu nó không họk được nó xẽ bị đói.
Tôi không nghĩ là đúng đắn khi buộc mình phải qua một bài kiểm tra để được ăn. Tiến sĩ Nemur xẽ thấy thế nào khi phải qua một bài kiểm tra mỗi lần ông muốn ăn. Tôi nghĩ tôi sẽ đánh bạn với Algernon.
9 tháng Tư
Tối nay sau khi làm việc xong, cô Kinnian đến phòng thí nghiệm. Trông cô như thể vừa rất mừng được gặp tôi nhưng cũng vừa sợ. Tôi bảo cô đừng lo lắng cô Kinnian tôi chưa thông minh đâu và cô ấy kừi. Cô bảo tôi tin ở anh Charlie cách mà anh vật lộn rất dữ để đọc và vít tốt hơn những người khác. Có sấu nhất thì anh cũng sẽ có nó chong một thờy dan và eng đang làm một thứ vì khoa học.
Bọn tôi đọc một cuốn sách rất khó. Nó tên là Robinson Crusoe về một người đàn ông bị bõ dơi trên một đão hoan. Ông ấy thông minh và tỳm ra đủ cách để có thể có được một ngôi nhà và thức ăn và ông bơi rất giỏi. Chỉ có điều tôi thấy thương ông vì ông có mỗi một mình và không có bạng bè gì. Nhưng tôi nghĩ phãi có ai đó trên đão vì có một bức ảnh cùng với cái dù nhìn xuống những bước chân. Tôi hy vọng ông có một người bạng và không cô đơng.
10 tháng Tư
Cô Kinnian dạy tôi đánh vần tốt hơn. Cô bảo hãy nhìn một từ, nhắm mắt lại và nói đi nói lại cho đến khi anh nhớ. Tôi gặp vô số dắc dối để học cho được những từ mình nói là xuyên và đủ and bền mà ta không nói là đũ và pền. Mình phải nói là đủ và bền. Hồi trước lúc trở nên thông minh tôi thường viết như thế. Tôi rất lúng túng nhưng cô Kinnian bảo đánh vần thì chả có nghĩa gì cả.
14 tháng Tư
Đọc xong Robinson Crusoe. Tôi muốn biết thêm xem chuyện gì xảy ra với ông ta nhưng cô Kinnian bảo tất cả chỉ có thế. Tại sao.
15 tháng Tư
Cô Kinnian bảo tôi họk rất nhanh. Cô đọc vài bản Báo cáo Tiến bộ và cô nhìn tôi hơi kỳ kỳ. Cô bảo tôi là một người tốt và tôi sẽ cho mọi người thấy. Tôi hỏi cô tại sao. Cô bảo không có gì nhưng tôi không nên cảm thấy tệ nếu tôi phát hiện ra mọi người không tốt như tôi tưởng. Cô bảo với một người mà chúa ban cho quá ít ỏi anh đã làm nhiều hơn rất nhiều người có não mà họ chẳng bao giờ thèm dùng. Tôi bảo bạn bè tôi ai cũng thông minh cả nhưng họ dất tốt. Họ thích tôi và họ chẳng bao giờ làm gì mà không tốt cả. Rồi cô bị dính gì đó vào mắt và cô phải ra ngoài vào phòng vệ sinh nữ.
16 tháng Tư
Hôm nay, tôi họk, dấu phẩy, đây là dấu phẩy (,) một dấu chấm, có cái đuôi, cô Kinnian, bảo, nó wan chọng, vì, nó khiến viết, tốt hơn, cô bảo, ai đó, có thể mất, rất nhiều tiền, nếu một dấu phẩy, không, ở, đúng chỗ, tôi không có, tí tiền nào cả, và tôi không hiểu, làm thế nào một dấu phẩy, có thể giúp bạn, tránh khỏi, việc mất nó.
17 tháng Tư
Tôi dùng sai dấu phẩy. Nó là dấu chấm câu. Cô Kinnian bảo tôi tra những từ dài trong từ điển để họk chính tả. Tôi bảo nếu mình có thể đọc được nó thì làm thế thì khác gì. Cô bảo nó là một phần trong bài học của anh vì thế từ giờ trở đi tôi sẽ tra tất cả các từ không tôi biết đánh vần thế nào. Mất rất nhiều thời gian khi viết theo kiểu đó nhưng tôi chỉ phải tra mỗi một lần và sau đó thì viết đúng luôn.
Ta phải kết hợp chúng lại với nhau, cô chỉ? tôi” làm thế nào kết hợp! chúng (và giờ; tôi có thể! kết hợp tất cả các loại” dấu chấm câu, trong! khi viết? Có, rất nhiều! luật? phải họk; nhưng tôi đang nhớ dần’ vào đầu rồi.
Một thứ tôi thích, Cô Kinnian thân mến: (lá thư công vụ là sẽ viết như thế nếu tôi có bao giờ làm công vụ) là cô ấy, luôn cho tôi’ một lý do” khi – tôi hỏi. Cô ấy’ là thiên’ tài! Tôi ước gì mình có thể’ thông minh” như, cô ấy;
(Dấu câu, thật; vui!)
18 tháng Tư
Tôi mới đần làm sao! Tôi thậm chí không hiểu cô ấy đang nói gì. Tối qua tôi đọc sách ngữ pháp và nó giải thích mọi thứ. Rồi tôi thấy nó y hệt như cái mà cô Kinnian cố nói với tôi, nhưng tôi không hiểu.
Cô Kinnian bảo rằng tivi hoạt động lúc tôi ngủ giúp rất nhiều. Cô và tôi đã đến được cao nguyên. Đó là một ngọn đồi bằng. Sau khi hiểu được dấu chấm câu hoạt động thế nào, tôi đọc lại từ đầu toàn bộ Báo cáo Tiến bộ cũ của mình. Trời ơi, chính tả với chấm câu của tôi mới điên làm sao! Tôi bảo cô Kinnian mình nên xem lại hết các trang và sửa tất cả các lỗi nhưng cô bảo, “Không, Charlie ạ, tiến sĩ Nemur muốn để nguyên như thế. Đó là lý do tại sao ông ấy cho anh giữ chúng sau khi photo, để xem sự tiến bộ của anh. Anh đang học rất nhanh, Charlie ạ.”
Nghe thế khiến tôi thấy dễ chịu. Học xong tôi đi xuống chơi với Algernon. Bọn tôi không thi chạy nữa.
20 tháng Tư
Tôi thấy ốm trong người. Không phải ốm như một bác sĩ, mà trong ngực tôi thấy trống không như vừa bị thụi và vừa bị nhói tim. Tôi định không viết về nó, nhưng tôi nghĩ chắc phải viết, vì nó quan trọng. Hôm nay là lần đầu tiên tôi ở nhà không đi làm.
Tối qua Joe Carp và Frank Reilly mời tôi đi ăn tiệc. Có rất nhiều cô gái và vài người đàn ông ở nhà máy. Tôi nhớ lần trước mình đã nôn vì uống quá nhiều, vì thế tôi bảo Joe không muốn uống gì cả. Anh ấy đưa cho tôi một lon Coke thôi.
Bọn tôi vui vẻ một lúc. Joe bảo tôi nên nhảy với Ellen và cô ấy sẽ dạy tôi các bước. Tôi ngã vài lần và tôi không hiểu được tại sao vì không ai nhảy cạnh tôi và Ellen cả. Và suốt lúc đó tôi cứ trượt vì chân của ai đó cứ luôn ngáng qua.
Rồi khi đứng dậy tôi thấy vẻ mặt Joe và nó khiến trong bụng tôi có cảm giác kỳ lạ. “Anh ta thật tức cười,” một cô gái nói. Mọi người cười rú lên.
“Nhìn anh ta kia. Anh ta đang đỏ mặt. Charlie đang đỏ mặt.”
“Này, Ellen, cô làm gì Charlie thế? Tôi chưa bao giờ thấy anh ấy như thế cả.”
Tôi không biết phải làm gì hay phải quay mặt đi đâu. Mọi người ai cũng nhìn và cười tôi và tôi thấy như mình trần truồng. Tôi muốn trốn. Tôi chạy ra ngoài và nôn. Rồi tôi đi về nhà. Thật là một chuyện tức cười khi tôi chả bao giờ biết rằng Joe và Frank và những người khác thích có tôi ở bên suốt thời gian trước để chế nhạo tôi.
Giờ tôi biết khi họ nói “làm Charlie Gordon” nghĩa là thế nào rồi.
Tôi xấu hổ.
[CÒN TIẾP]