Vì thời gian không còn nhiều nên tôi quyết định nửa đêm đi dạo một vòng Lahti.
Lahti thật lòng là thành phố cô độc và nhàm chán. Không khí lạnh ban đêm như siết chặt lấy cuống họng thở gấp gáp. Mỗi lần nổi hứng đi dạo, chỗ tôi đến đầu tiên cũng là con đường phía sau nhà thờ Chữ Thập. Ở đó họ xây một tường gạch đỏ chặn đứng sau hàng cây tuyết tùng. Tôi ngẩng đầu lên, nén hết muộn phiền trong lòng, thở ra làn khói trắng. Đám khói trắng bốc hơi đung đưa, đọng lại trên nhánh cây khô. Buồn phiền treo lơ lửng giữa mùa xuân.
Tôi quyết định đi ra hồ lớn, coi thử băng đã tan hết chưa, tại sao tới tháng Tư rồi mà còn phả cái lạnh vào lòng thành phố như vậy. Trên đường ra hồ, mắt tôi chợt nhìn thấy một con thỏ lớn cỡ bắp chân, màu xám. Tôi ngay lập tức tưởng mình là Alice, đuổi theo con thỏ đó ra tới công viên Kisapuisto thì nó biến mất. Từ công viên Kisapuisto, băng qua khoảng đất trống là có thể tới được hồ Vesijarvi. Đang bước đi thì tôi nghe tiếng băng rạn, bỗng thấy chân mình hụt xuống, nước ngập tới gần đầu gối. Ý nghĩ về cái chết lạnh lẽo không hề dễ chịu chút nào. Quay đầu nhìn lại vẫn thấy mặt trăng điềm tĩnh.
Những động lòng đầu tiên của người con gái, rất giống với ánh sáng nặng nề của mặt trăng vùng cực Bắc, không thể nào dùng tay che dấu.
Ra tới hồ Vesijarvi, tôi đứng nghĩ lung tung một hồi cho tới khi tay thấm lạnh thì quyết định quay về. Do hết lòng tin tưởng vào mùa đông, tôi chọn hướng về nhà đi ngang lòng hồ Vesijarvi chưa tan hết băng. Đi được 20 bước thì nghe tiếng băng rạn, mặt hồ nứt ra, thân thể tôi chìm dần xuống lớp nước lạnh cắt sâu vào da thịt.
Vì Lahti là thành phố cô độc nên tiếng kêu la của tôi chỉ vọng vào đêm khuya.
Vì mùa xuân chưa kịp đến nên tất cả mọi động lòng đều bị dìm chết về đáy hồ.
PS: Giá như tôi có thể tự phân thân mình ra làm đôi, tự mình yêu lấy chính mình
.