* Để nhớ lại cuộc chiến tranh đáng ghê tởm
với bọn Khơme Đỏ
và lũ cố vấn thiên triều Trung Quốc
Chưa lúc nào ta thương dân ca hơn
Cụng ly đế, sáu câu buồn chết được
Ngồi chồm hổm đủ nhớ nhau đứt ruột
Thiếu một trái sim bẻ nửa để khề khà
Em có đói lòng thì lưng bát nước uống tìm ta
Biên giới mùa này mây thường giang hồ lắm
Ta cười hà hà mà ta im lặng
Cho âm nhạc chui rách hết sương mù
Cho núi Bà Đen có điệu bộ gật gù
Cho ta co giãn trong cách nằm tư thế
Chiến tranh tởm, tiếng đàn thì oai vệ
Nên khói thuốc lào và khói súng nhận ra nhau
Gió thì vẫn bay nhưng lại thiếu cầu
A, như vậy làm sao em cởi áo?
Đồng đội ơi, làm sao em cởi áo?
Khi em hãi hùng trước mũi lê tắm máu
Chết lõa lồ đêm chẳng thể nào quên
Đêm Xa Mat bình minh màu đen
Ta sẽ làm một dấu phết cho xem
Ngừng đúng lúc giữa thần văn Nguyễn Trãi
Sẽ nuốt chửng những chấm-than-thời-đại
Khiếp nhược, cầu an, bán nước, đớn hèn
Đừng cho rằng ta say khướt hơi men
Ai lúy túy mà đòi nghe nghệ thuật
Cứ cười hà hà mà như đang khóc
Mà ghét đắng câu bất khứ cũ mèm
Mà cụng ly đế như một điều có thật
Mà thức tuyệt vời trước nòng súng nổi cơn điên
Ê, khoan rống bài “tẩu mã” bạn vong niên
Bởi vó ngựa để dành cho lũ quỷ
Cho bành trướng, âm mưu, và đố kỵ
Cho ảo tường xâm lăng tiền kiếp của thiên triều
Chỉ có trôi mây và chỉ có dạt bèo
Ta dành cho ta suốt một đời lận đận
Quê hương rất vệ sinh mà cứ còn vi khuẩn
Đất nước rất hào hùng mà cứ chịu bể dâu
Khí khái hề, có bịp được ai đâu
Dân ca ta vốn chẳng cần giải thích
Bạn hãy lấy hơi làm Trương Lương mà ngỗ nghịch
Mà các ngón tay bịn rịn ống tiêu dài
Cứ xuống thấp nữa đi giọng xề đặc sệt
Đổ muối thấm lòng ta tha thiết
Nhưng kẻ thù đừng hòng có điệp khúc Nam Ai
Bởi …
” Tưởng giếng sâu ta nối sợi dây dài
Ai ngờ giếng cạn, ta tiếc hoài sợi dây ”
BÙI CHÍ VINH
1979 – 2009
Thơ Bùi Chí Vinh đọc khi nào cũng đã. Càng đã khi nhà thơ say mèm. Phải là bợm nhậu làm thơ mới đã. Đọc thơ mà giống uống rượu say. ‘‘Cụng ly đế, sáu câu buồn chết được”… Bài thơ này làm nhớ ‘Trường Sa tuyên chiến thi’:
Không ai chuẩn bị về chiến tranh
Đất nước mỗi ngày quên thời sự
Anh em một nhà nhìn nhau như thú dữ
Bà mẹ Việt Nam 32 năm ăn mày
…/…
Khi tình hữu nghị biên giới lỡ chạm ly
Biển và đất chạm nhau cái chát
Chiếc ly vỡ trăm ngàn hạt cát
Cứa trong tim tiếng sóng rì rầm
Đọc thơ mà nghe thủy tinh rổn rảng. Chan chát như ly chạm trong lòng. Làn da ta làm bằng cát. Ban đêm trăm nghìn hạt cát mở mắt nhìn quanh. Đảo xa điếu nhau một chầu rượu đế,‘‘Cứa trong tim tiếng sóng rì rầm’’…
Xin bợm nhậu làm thêm bài nữa.Cho cát khô được tưới rượu cay.
Lâu rồi tôi mới được đọc một bài thơ hay như thế này.
Lối thơ ngỡ cũ mà không củ,không sáo mòn.Cách diễn giải giản đơn đủ để hiểu nhưng lại sâu tính nhân văn.