cỏ hoa buông từng giờ
quên mặt mày
còn lửa cháy trong tôi
xin bao nhiêu ngón cho mây trời đó bồng bềnh
trăng tràn vào miệng
cho anh ngủ…
chạm vào máu
âm thanh mưa
mùi gừng ray rức độc thoại
chờ đợi già nua
biển khóc vào tôi
cho anh ngủ…
dựng ngực buồn
đánh vần cuồng nộ ngoài ngôn ngữ
đất mềm lòng không trách móc
sương vây da thịt
đêm tôi là đàn bà
cho anh ngủ…
Miên Đáng
Feb 21, 2009