Trang chính » Sáng Tác, Truyện chớp, Truyện ngắn Email bài này

GẦM BÀN

0 bình luận ♦ 10.06.2014

 

 

Tôi muốn đến cạnh họ, nhìn vào đôi mắt và gửi lời chào, như phép xã giao giữa những kẻ cùng chung giống loài.

Tôi thu lu trong góc bàn và nhìn họ bước qua. Những bước chân có sức nặng khác nhau nhưng lượng muộn phiền mà người ta thả vào nền đất gần như là giống nhau đến từng gam một. Tôi uống nốt ngụm café đã lạnh đến tanh lại trong cái cốc thủy tinh có 1 vết nứt nhỏ. Vết nứt mỏng là sắc như mang cả vị của giọt café cuối đang len miết theo khe rạn. Tôi ôm chặt lấy tập giấy nâu và mẩu chì gỗ, mắt đưa qua đưa lại nhịp nhàng tuần hoàn như con lắc.

Tíc tắc.

Tôi vẽ lại những bước chân mà tôi nhìn thấy, những bước chân hằn lên dải đường, lên đôi mắt.

Anh kia đi 1 đôi giày thể thao cũ đã mòn vẹt 1 bên đế. Anh đi nhanh quá, anh đang vội gi à, đi chậm lại 1 chút đã, tôi muốn vẽ cái vật cũ mèm mà anh đang mang thật là kỹ lưỡng, tôi muốn vẽ vết đất mà nó để lại trên vỉa hè thật là tỉ mẩn.

Anh vội vã quá.

Và thế là anh ta trong phút chốc đã biến mất khỏi tầm mắt của tôi, ra xa hẳn cái khung hình mà chiếc bàn trên đầu có thể mở ra cho tôi, nhưng cũng đã đủ để thêm 1 dấu chân nguệch ngoạc trên tập giấy.

Thêm một thanh âm khác đang tiến đến gần tôi. Cạch Cạch.. Người tạo ra âm thanh ấy chưa bước vào khuôn hình của tôi, nhưng tôi chắc mẩm đó là 1 cô gái, à, chưa hẳn, có thể là 1 người đàn bà công sở, hay 1 quý phu nhân vừa bước ra từ chiếc xe hơi sang trọng. Sao cũng được, địa vị của 1 người chưa bao giờ là vấn đề mà tôi quan tâm, điều duy nhất và cũng là cuối cùng tôi muốn, đó là dấu giày.

Bỗng, tiếng bước chân khựng lại. 10 giây, 1 phút, đúng 1 phút 35 giây. Rồi tiếng lạch cạch lại tiếng tục phả vào không gian, âm thanh nặng nhọc, sâu mà trĩu hơn. Này cô gái, hay người đàn bà ạ, cô sao vậy. Tôi thích đôi giày cao gót của cô, dù chưa nhìn nhưng tôi nghe thấy những âm thanh đẹp và tôi đoán rằng đó là 1 đôi giày đẹp. Cô gái mang đôi giày đẹp, cô đang muộn phiền điều chi? Cô có muốn dừng lại 1 chút, để tôi vẽ lại từng đường nét trên đôi giày tuyệt mỹ, và cô sẽ kể cho tôi nghe về cuộc điện thoại cô vừa nhận. Sao cơ, cô sợ vì tôi là người lạ ư, ồ, đừng lo lắng. Tôi chỉ ngồi đây ngắm mọi người và làm công việc của mình thôi. Tôi trốn trong gầm bàn này suốt, tôi chỉ vẽ thôi, tôi chưa từng nói với ai điều gì cả và tôi cũng chưa từng nghĩ rằng mình sẽ nói với ai điều gì, tôi nghĩ, tôi vẽ những thứ mình nghĩ, tôi không vẽ khuôn mặt, tôi vẽ những dấu chân.

Và điều kỳ lạ, cô biết sao không, mỗi đêm, khi những ngôi sao rơi ngập cả góc bàn này, những bước chân tôi vẽ, chúng khiêu vũ, chúng cũng nhau nhảy những điệu nhảy man dại từ những miền đất mà chúng có khi còn chưa đặt lên. Và bằng cách như vậy, hay bằng cách nào đó khác, các gầm bàn này đã trở thành bầu trời của tôi.

Tiếng bước chân lạch cạch đến gần hơn bao giờ hết, mạnh hơn, gấp gáp, hình như là cô ấy đang chạy, thật vội vã.

Và đó là một đôi giày màu đỏ.

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)