Cơn bão đi qua thành phố
Vọng âm gió
Lạnh và buồn . . .
Chiếc lá chao đảo trong đêm
Thầm thì lời hấp hối.
Cơn bão đi qua căn phòng
Trống trải
Tan hoang . . .
Tiếng chân ai xuống thềm
Một tối . . .
Bàn ghế lặng im
Chiếc đèn ngủ lặng im
Chồng sách cũ lặng im . . .
Đôi mắt mèo tròn xoe
Bối rối . . .
Chỉ tiếc
Anh không là dáng núi
Che chắn
Từng cơn bão điên . . .
Chỉ tiếc
Anh không là bóng tối
Ru em
Từng đêm . . . Từng đêm . . .
.
“Chỉ tiếc anh không là dáng núi che chắn từng cơn bão điên …” Chị vẫn còn nguyên “nội lực” văn chương thơ phú thuở nào và có thể ý thơ ngày còn đẹp hơn. Buổi sáng thức giấc, ngoài kinh thánh, người ta còn tìm thấy nét tuyệt vời (dù lý tưởng) còn lại của đời sống nhờ thi ca như của chị. Cảm ơn và mong chị tiếp tục sáng tác.