Anh đã về dưới mái nhà xưa
Mẹ Cha không còn nữa
Nhà trống, nương vườn xơ xác
Chỉ còn con vện vẫy đuôi!
Khi cắm nén hương lên bát hương đã cũ
Kỷ niệm theo về
Cùng hương khói mang mang
Tự nhiên anh khóc . . .
Anh đã về dưới mái nhà xưa
Mái tróc, tường nghiêng, cột kèo đùn mối . . .
Chiếc giường Mẹ nằm giờ trơ trong góc
Bộ trường kỷ của Cha không còn
Câu liễn, bức hoành vắng bóng . . .
Tâm hồn anh bỗng tha ma!
Anh đã về dưới mái nhà xưa
Người chị mắt lòa, nhìn em không tỏ mặt
Giọng khàn thăm hỏi nhỏ to
Rưng rưng sương ướt vai rồi
Và anh khóc . . .
Đang giữa mùa hè mà nhà xưa lạnh ngắt
Tiếng hàng xóm không đủ khêu đèn
Đêm ma trơi khắc khoải
Khiến mảnh vườn rộng thêm . . .
Anh bơ vơ chiếc lá
Rụng vô hồn, trời khuya!
Anh đã về dưới mái nhà xưa
Em đến thăm, rót nước tự mời
Anh vụng về chẳng biết nói chi
Dẫu lòng muốn hỏi
Mai này còn nhớ nhau?
Huế, 28-6-12
.