dốc nhỏ lưng đồi gió
những khối vuông vức ô lưới mắt
cánh tay trần em chạm vào
vỡ bóng không còn
Bên trong ô cửa, cơn bão thủy tinh vụn
mảnh cứa vào rướm máu
mâm cơm đổ nhào, khóe mi rách
chuột gặm dưới chân bàn, bóng tối
những cơn ho
lũ trẻ nằm co góc nhà
mắt vỡ không còn bóng
những ô cửa mở ra từ hôm qua
hôm nay & ngày mai
trong cái khoảng không bắt đầu và kết thúc
chữ ký không là nhân chứng tình yêu
lời thề đi qua cõi rỗng không đáy
mắt vỡ
tìm đâu cho ra chiếc bóng hạnh phúc
những ô cửa vẫn mở ra lưng chừng dốc
gió lưng đồi
4/11/08 – Vi Thuỷ