Về hôn trộm dấu ngực em
Một rằm võng khuyết nâu đêm trầm trầm
Một vương triều đã vong thân
Những hàng củi nỏ đã gần tro than
Nụ hôn trộm đạo đi hoang
Ngực lên sóng. Sóng đánh choang hình hài
Nụ đầu chửa ngự trên ngai
Nụ sau đã rụng xuống đài khuya đen
Về hôn trộm dấu ngực em
Môi sâu lũng xuống nửa miền ấu thơ
Nửa sông hun hút thuyền đò
Nửa tôi chết điếng hai bờ trắng đen
Về hôn trộm dấu ngực em
Nõn non hương rụng
Mùa sen chín ngời
ĐaMi – 9.08