Phạm Ngọc Lư
Sóng soải một hồng nhan ẩm mốc
Thườn thượt buồn nỗi buồn nhọn hoắt
Em và ta tua tủa gai non
Săm soi nhìn nhau, mặt đanh mặt
Nhìn xuống bóng mình nằm lạnh ngắt
Nhìn ra rần rật mây đùa mây
Nhìn quanh cửa đóng đời im ỉm
Nhân thế đi rồi… bỏ ta đây
Kìa em sống sượng chùi son phấn
Đo cái truân chuyên xem mỏng dày
Cởi cái đa tình trau chuốt lại
Lột nỗi buồn rửa gió lau mây
Thôi ghé đời nhau như quán trọ
Bởi cái trăm năm quá vội vàng
Một tấm tài hoa còn mấy tấc
Ơ hờ đắp điếm mảnh hồng nhan
Ơ hờ kéo áo che tâm sự
Hai nỗi lòng bốn phía hở hang
Chiều thu xuống gió như trêu cợt
Đụng cái tình suông kêu rổn rang…
11 – 2005