- Tạp Chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Khúc nội tạng thanh bình

 

 

 

Em bỏ quên núi Bàn Cờ
Đôi guốc cao gót
mỗi ngày một gương mặt
Đủ đầy trâng tráo
Đôi tay vuốt ve
Đôi mắt nhìn nghiêng phong bì
Khi ấy bóng tối đẻ trên ngực
Những hòn đá mưa trôi bồng bềnh trong giấc mơ
Ngày đi học
Qua bùn lầy
Ký ức thức ăn thừa
ngoài cổng trường
lời hứa cục cơm nguội
Trong tay độc tố thơm thuốc kích dục

Em nhìn sòng bạc
Mâm cơm chẳng có chén
Xe không có đèn đêm trào dung nham
Trên Cầu Tre
Rơi sợi dây cườm mồ hôi
Em loạng choạng các đại gia sửng sốt những mảnh thiên thạch
Xe em chạy về chuồng
Tần ngần đứng
Phanh phui gió bụi sần sùi
Con trai vào chùa
Cầu cho em đừng ỉa trên mồ tổ tiên giêng hai thai muộn

Em chẳng bao giờ nghe điện thoại nóng
Một sợi dây cột vào lon
Một tiếng thét
Những đợi chờ dài sinh ra loài rắn lục đỏ đui
Ăn sống khách sạn Thiên Tân
Quẫy đuôi vào tô lòng Tam Thương
Hốt cát bãi Gió
Thổi vào tình yêu bầu cua
Nay cầm vàng mai cầm AB mốt sóng biển lao chao khóc
Đôi mắt mồng tơi rụng xuống
Khép lại nỗi hiền muộn ngủ ngày
Quả tim lăn ra ngáy
học cô giáo câm trên cơ thể của người điếc

Trong cơn mưa phùn cùn đêm
Một giỏ tiền giầy nhẹ bông gòn
Lễ hội đêm
Bình Châu đến Đức Lợi qua Nghĩa An lại
Em la cà
Khóc nhì nhằng tiếc cho ký ức bòng bong
Hong chi gió
Có như không
thiên địa một lòng vất dư thừa trói đỏ đen
quăng mập vằn sặc sụa
đó là ngày cây dương rơi lệ
cát lau nước mắt
một ly rượu cuộc tàn
trên thân em không một nốt nhạc
hững hờ đi trong gió bụi quê nghèo

Trên bờ kè
Ta lon Dung Quất
Khề khà đêm bán don
Chẳng có ui
Chỉ có gióng
Sao chẳng có chân
Đôi mắt mang hình Đá Chẻ
Ngày ta vồ em trăng bỏ trốn
Tre trần truồng
Hàng phục chào
Nụ hôn tồn kho chìm vỉa tầng cưỡng chế
Sông Trà cỏ xanh xao
Ai đã uống nước ta trần truồng
Cơn mưa em bốn trăm trăng xối xả
Những con mắt đã rớt trong tiếng ầm ào
cười của lũ trẻ hóng gió đêm em còn nhớ
ta hóa thân nhau cau trái vàng rơi rớt tiếng chim mía

Ta ngồi ven sông
Ta bò qua sông
Ta dò bóng đêm
Ui cha ta sập trôi rồi
Còn chiếc ghe mê rách
ta tựa lưng
Quần ta trôi
Đàn ta trôi
Những đàn cá trôi
cái miệng há
Ta dang tay ôm vào lòng một dòng sông cạn
Nhà ta ở đâu mẹ ta ở đâu cha ta ở đâu
Quê ta ơi chữ nghĩa bỏ quên
Da diết ngôi nhà cũ
Bí mật em đã giấu đâu rồi

Ta nhặt khúc nội tạng thanh bình
Mời ánh trăng đầu tiên ghé chơi
Mời ly rượu gió
Một gã ghé lại cùng nàng
Gắp món chả bắp bằng tiếng cười
Ăn rau những âm thanh giếng Phật
Ta thấy EM phanh phui một giỏ
Chả làm bằng thịt chim mía nước chấm mạch nha
hóa thạch
ô say
ta khấn tổ tiên cùng về
Gã khóc nàng khóc em khóc ta khóc móc trách những cái miệng.

2014

 

 

 

.

bài đã đăng của Bùi Minh Vũ