việc làm
kê tảng đá
chăm chút cho sợi dây leo
ông lão pha gói mì
ăn chậm
khói nóng bay lên
sương mưa rơi xuống
giữ gìn ánh mắt
đợi bông hoa sắp nở
kê tảng đá
cho mộng mị gối đầu
khi sự sống qua đi
đối diện
ông lão ngồi không
đối diện một người không khí
là bạn
hay thù
sắc diện không biểu lộ
đám mây trôi ngang tầm cửa
như người thứ ba
chợt hiện
ông lão bừng tỉnh
thốt thành tiếng
thôi uống trà đi
hai chén trà đầy
gần nguội lạnh
tương hội
gió xoáy lốc
bụi mù mịt
ông lão reo
Đạt Ma hiện
ông sư đáp
đó mẹ hiền
người nghĩ phật
kẻ nhớ quê
mặt hân hoan
nét tương hội
vẻ trùng phùng
thoáng chốc
gió lốc tan
bụi mờ lắng
tỏ lại
nét đường quen
phiêu du
mượn sức gió
rẽ cỏ mà đi
suốt đêm
không ngừng nghỉ
chiếc áo ướt đẫm
phơi trước lều
suốt đêm
là chiếc bóng
phiêu du
cánh chim
xòe ra
ấp vào một ánh mắt
một hình dung nương náu
hơi ấm, mùi chim
trải bao gió trời xa
chờ ngóng
một gần gụi tế vi
một thong dong bình thản
rồi
khép lại
bay đi
lệ loang
trời vô xứ
hình đá
ông nghĩ đó là người
ngồi im lặng
sáng trưa chiều tối
mưa nắng gió sương
chẳng núng nao
ông nghĩ đó là người
một bậc minh sư
ông sùng kính
từ xa
cỏ thơm
túp lều thu nhỏ
vài vật dụng
tỏa hơi ấm hằng ngày
của một người
đám cỏ chỉ quần tụ
trổ hoa
mùi hương thơm mát
trong tưởng tượng
không phải như mới đó
người đàn bà với liềm và sọt
đi qua với lời chào hỏi quen thuộc
hình ảnh bà sau đó
nhấp nhô trong biển cỏ trập trùng
lời chào hỏi đột nhiên như từ một năm trước
của người đã thuộc về
khung trời khác
tẩy rửa
những mảng bám trong ngày
ố màu trong chiếc chén uống trà
cần tẩy rửa chúng
về màu nguyên thủy
trắng ngần
sau buổi mặt trời lặn
chiếc chén sẽ toát ra ánh sáng
cái chết
con mèo hoang
tha lôi từ bãi rác
diễu quanh nơi trú ngụ của ông
con chuột chết lịm
cái chết
thực ra đã ở một nơi khác
yên tịnh
trong sự che chở của vĩnh hằng
.