Trên chiếc bàn đá
Sợi dây giăng ngang
Hai đứa con trai năm cuối cấp đang đánh bóng bàn
Tiếng bóng đập mỏng giòn im ắng
Tôi đã từng sờ vào mặt bàn đá ấy thật lâu
Ngón tay đè lên sợi dây căng nảy
Và tôi từng nhặt được quả bóng rơi
Chỉ nhẹ như vỏ trứng
Ném quả bóng xuống mặt bàn
Tiếng vang mỏng giòn im ắng
Từ khoảng cách này
Tôi là trọng tài vô hình
Dường như cũng là cái bàn, sợi dây, quả bóng
Lòng bàn tay sôi bỏng lên nỗi nhớ sự vật
Đã từng cảm thọ
Con rắn nhỏ trườn nhanh trong đám cỏ nước
Con cá lượn vội lên mặt rồi lặn chìm trở lại
Chúng lộ diện để thị hiện
Chân như của kiếp đời chúng với tôi trong thoáng chớp
Rồi chúng mang thoáng chớp chân như của kiếp đời tôi
Biền biệt khuất đi trong đám cỏ nước
Dưới đáy bùn dìu dịu
Trong cõi đồng đất hiu hiu
.