Home » Archive by Category

Category: Truyện ngắn

Từ Cõi An Nhiên

29.10.2009

Một điều quan trọng khác cũng nên nhấn mạnh để đánh tan những hiểu biết sai lầm: chúng ta tưởng rǎ̀ng những kẻ sống trên này là được chọn lựa nhờ lối xử sự tốt đẹp đối với đồng loại và việc lên đến đây như là phần thưởng họ nhận được của đấng quyền nǎng. Không, tạo hóa không xây dựng thế gian trên cǎn bản luân lý mà trên cǎn bản hợp lý…

Bài thơ trên xương cụt

27.10.2009

Những đêm khuya, nhìn tấm vách lá, tôi lại nhớ tới tiếng hát của Út Lệ. Tôi tin rằng trong một thôn xóm nghèo nàn nào đó, dù đang đói rách, người nghệ sĩ ấy cũng đang được tự do hát những bài hát mà mình ưa thích.

Một Cuộc Chơi

26.10.2009

Cái thế kỷ tôi đang sống quả là thế kỷ kỳ cục. Con người đem cả hồn phách ra để tạo nên những sản phẩm thần thánh, và những sản phẩm thần thánh ấy lại quay lại đối xử tàn nhẫn với con người.

Truyện đốt theo sông

19.10.2009

Máu trong người lão cơ chừng đã trào hết ra khóe mắt. Người cứ lạnh dần, lạnh dần, lạnh dần. Gan ruột lão bỗng cuộn lên, sôi ùng ục rồi một thứ nước đắng chát trào ra miệng lão. Người lão lúc này cơ chừng đã cạn hết máu, có cảm giác như đang khô dần, khô dần và bắt đầu nổi lên như chiếc phao. Lão chẳng thể nào điều khiển hai chân mình nữa!

Vê thǎm bạn

7.10.2009

-Ngồi yên coi. Để cho tôi nhìn ông kỹ một chút xem có đổi khác gì không (nheo nheo mǎ́t ngǎ́m, vẻ cười cợt thân mật) cũng không thay đổi gì nhiều.. có hơi gầy …

Một mình như cánh lá

6.10.2009

Tình ngã người ra thành ghế, thả từng cuộn khói thuốc, từng đợt khói mong manh như sợi dây vô hình căng giữa khoảng cách hai người. Phía bên này sợi dây là cả một ước mơ tìm kiếm, phía bên kia là một buông thả hiến dâng.

đường ra khỏi basra

5.10.2009

Người ta ví, chiến tranh Việt Nam là nơi tiêu thụ vũ khí thừa từ thế chiến thứ II, cứu các xưởng vũ khí Mỹ bị thua lỗ. Chiến tranh Iraq là nơi thử nghiệm những thứ vũ khí mới. Và những người lính miền Nam chết trong tay đồng minh nhiều hơn trong tay địch.

Cái bập bênh

25.09.2009

Có thể mùa thu đã kéo dài từ lâu rồi, thảo nào râu tóc M bạc phơ. Trên tay gã là một cái đầu lâu mốc thếch, dù ngồi ở đầu thấp, song dường như M chẳng để í gì tới B đang ngồi ở đầu cao. B nhún mạnh khiến cái bập bênh chuyển động, cả hai cùng cười nắc nẻ.

MỘT NIỀM VUI

25.09.2009

Tôi vào Câu Lâu thăm người chị (con người cô ruột). Địa danh Câu Lâu nằm trên Quốc lộ 1, phía nam cầu Câu Lâu thuộc quận Duy Xuyên và phía bắc cầu thuộc quận Điện Bàn, hai quận nầy đều thuộc tỉnh Quảng Nam. Chị Hai tôi ở phía nam cầu.

Tâm Hồn Hải Đảo – Truyện & Audio

23.09.2009

Maia đó, nàng nằm với một tư thế gợi cảm, dịu dàng và e ấp. Một tay nàng gối sau đầu, tay kia buông thõng nhẹ bên mình, những đường cong của nàng mềm mại, tôi đã phải vuốt lại đường cọ và làm đậm thêm nền cỏ xanh để nàng nổi bật lên hồn nhiên, trong một không gian rực rỡ và trong sáng, nàng có thể ngồi dậy và cử động thoải mái.

Vầng trăng quang tuyến

22.09.2009

Chợt vầng trăng từ từ nhỏ lại. Cửa động khép kín. Hình người và tiếng nói thoắt cái tan biến. Đêm thinh vắng rợn người. Hoàng giãy giụa mất hút vào không gian đen kịt, sâu hút, lặt lìa tuột vào tấm vải sa-teng khổng lồ. Chàng rơi không ma sát vào vũ trụ mênh mông, biến thành vì sao lẻ, loé màu trắng tía.

thời hôm nay, khoái cảm và điên rồ hợp lý/ do đó, nó lại đến – phần 14

19.09.2009

thời hôm nay, khoái cảm và điên rồ hợp lý/ do đó, nó lại đến
phần 14

CHIỀU NGÓNG MƯA QUA

18.09.2009

Nhưng sao tôi cứ tưởng như chung quanh mình không có nỗi cảm thông nhỏ nhoi nào khả dĩ cho tôi bớt cảm thấy trống vắng, dù có là vòng tay bao bọc hết mực là má …. . Bởi yêu thương khác mà cảm thông khác (Tôi cũng chẳng hiểu mọi người phải đối xử với tôi như thế nào mới gọi là thông cảm?).

Cứu Chuộc

♦ Translated by:
17.09.2009

Ra ngoài, tôi quấn mình trong chiếc lễ y và hít thở bà tôi vào trong tôi. Tôi rời lề đường và bước ra giữa ngã tư. Khách bộ hành dừng lại. Xe cộ dừng lại. Cả thành phố cũng dừng lại. Tất cả đều dừng lại nhìn ngắm tôi khiêu vũ với bà tôi.

mùa hè … từng đoạn ngắn

15.09.2009

Khi tôi nhìn lên cây, những trái táo đã trở màu đỏ lịm.
Sau này người ta gọi đó là mùa hè viêm nhiệt não. Khi đã chìm vào cơn mê choáng nắng người ta không còn thấy nóng nữa. Họ cứ khăng khăng đòi đến sát mặt trời.

Bước thấp bước cao

14.09.2009

Một người hào hoa phong nhã biến thành một người lụm cụm nói năng ậm à, một giáo sư Anh Văn có hạng trước kia mà nay cứ ưa phát âm kỳ cục, nào mình H.O. trọc không có “bông-xo”, nào “rốp” nào cũng được miễn lâu lâu một chút chớ đừng “tăm-bô-ri”, nào đã bắt đầu dán “la-bồ” quen tay, nào hãng được dời về đường “Ha Bo” gần nhà hơn, cũng đỡ khổ ….

Sĩ khí

9.09.2009

Thấy cứ phải nằm mà trong trí thì rối rắm, tim đập một cách khác thường, tay chân thì mỏi rã, còn lưng đẫm mồ hôi, Đạo không chịu nổi nữa nên vụt ngồi lên, đưa hai tay vuốt tóc rồi lần ra bóp hai thái dương, lắc đầu luôn mấy cái cho tỉnh.

cái còng

8.09.2009

Tôi mang ra món đồ “gia bảo” này chắc chắn anh mua được. Hắn khom người xuống mở cái cửa tủ nhỏ xíu lục lọi….
Tôi giở hai lần giấy gói lấy ra món đồ [hắn đưa]. Tôi thất kinh kêu lên: Trời, cái gì thế này, sao lại cái còng? ừ cái còng đó, cái còng gia bảo của tôi, mua đi rẻ thôi mà.

Một nơi để viết

7.09.2009

Phòng hơi tối, ánh sáng như trong những hình chụp nghệ thuật, luôn luôn chiếu từ một góc nào đó ra, đi từ đậm qua nhạt, rồi loãng vào một vùng không khí lơ lửng giữa phòng. Đồ đạc thì hầu như cố định, hình dáng không quá rõ rệt làm cho thô thiển,

Người xây lò

4.09.2009

Một kỷ niệm khi nghĩ đến khiến chảy nước mắt, nhưng chỉ nên khóc thầm thôi, anh khóc thật thì bị mang tội phản động đấy, liệu cái thần hồn. Tư tưởng anh lệch lạc anh có thể được đi học tập cải tạo mút mùa Lệ Thủy, khi nào anh học tập tốt nhà nước khoan hồng cho anh về sum họp với gia đình. Anh chọn cách sống nào thì chọn, tôi chọn làm thinh.

Quasimodo

4.09.2009

Đã 15 năm qua rồi, tôi không gặp lại Quasimodo lần nào. Không biết y còn tồn tại trên thế gian này không? Giấc mơ tự do của hắn không hoang tưởng thì đi đến đâu rồi. Sân trường đại học Văn Khoa, bãi cỏ Thư viện Quốc Gia nay không phải nơi dễ ra vào.

Where’s My Soul

3.09.2009

The Dalai Lama said that if I look at you superficially, we are different, and if I put my emphasis on that level, we grow more distant. If I look on you as my own kind, as human beings like myself, with one nose, two eyes, and so forth, then automatically that distance is gone…”

Linh Hồn Tôi Đâu

3.09.2009

Đức Đạt Lai Lạt Ma dạy rằng nếu tôi nhìn bạn với ánh mắt thiển cận bề ngoài, hai chúng ta thật khác nhau. Và nếu cứ tập trung ở mức độ đó, hai chúng ta lại càng nhích ra xa hơn. Nhưng nếu tôi nhìn bạn như cùng nòi giống con người, với một cái mũi, hai con mắt, và cứ thế, thì tự động cái khoảng cách đó mất đi…

Phía Bên Kia Đường

2.09.2009

Vậy mà vẫn có những đêm không vì một duyên cớ nào hết tôi thức giấc, nằm yên lặng trong bóng tối, rình rập. Đợi khuya tàn bắt sống một chiêm bao… Câu thơ gai góc, sắc cạnh nằm vắt ngang giữa một bên là điều đã thuộc về quá khứ và phía bên kia, cái cố gắng tuyệt vọng để chối bỏ thực trạng đó. Và sớm hay muộn, tôi biết mình sẽ phải bước qua chiếc cầu gai góc kia ít nhất một lần.

nằm mơ thấy mình

1.09.2009

Những cặp mắt ấy còn ghê gớm hơn là ngàn lời nói. Những cặp mắt làm mình phải nhắm mắt lại, vơ vội lấy cái mền để che vội hai tấm thân trần trụi, nhưng chẳng còn cái mền nào để che, họ lấy mất hết rồi. Nhưng che làm chi, cái đáng che là nỗi xấu hổ thì không thể che được. Và ước ao được chết.

Tóc Trắng

31.08.2009

Trên bãi Parking rộng mênh mông, xe đậu tràn ngập dưới bầu trời nắng bao la, chỉ thoáng một chốc, bóng dáng của Hưng xa dần rồi mất hút khỏi tầm nhìn của mình rồi. Hưng! Hưng! Mà gọi làm gì nữa? Anh cũng giống như em, phải không Hưng, cũng là một kẻ lạc đường. Em đang tìm thấy con đường đi, trong khi anh cứ lang thang. Để thất lạc nhau!

Những nàng Mỵ nương của chúng ta

26.08.2009

Gia đình chúng tôi có khá nhiều Mỵ nương. Già nửa số đó đã nằm xuống khi đất nước được “giải phóng”. Cũng có những người đi ra bắc và còn lành lặn trở về, nhưng kể làm chi những nàng Mỵ nương còn đầy ắp trong lòng hình ảnh chàng Trương Chi hào hoa đó. Tình yêu thường hay “mà” con mắt chúng ta khiến chúng ta không còn sáng suốt nữa, Đấy là sự thường!

Tuổi Thơ Em Thả Trên Đồng

25.08.2009

Tôi không biết chắc tuổi thơ, hay trí nhớ về tuổi thơ, của tôi bắt đầu ghi nhận từ lúc nào nhưng tôi biết từ khi bị bắt về Sài Gòn ở với anh tôi, đó là lúc tuổi thơ của tôi chấm dứt. Cánh đồng cỏ ngày xưa cũng không còn.

@2006-2025 damau.org ♦ Da Màu Magazine
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)