Category: Bàn Tròn: Văn Học Nghệ Thuật
Truyện Ngắn, Mỹ Học của Cái Vụt Qua
Truyện ngắn là một con ngựa, Italo Calvino, tác giả của If on a Winter’s Night a Traveler (Nếu Một Đêm Đông Một Lữ Khách), đã nói thế, dẫn lại ý của Boccaccio. Nhịp điệu và tốc độ của con ngựa ấy tùy thuộc vào khoảng cách của nó trên đường đến đích cũng như điều kiện của mặt đất dưới chân nó.
Vài Ghi Nhận về Truyện Ngắn của Alice Munro
Joyce bỏ cả ngàn trang chỉ để viết về đâu chỉ 15 phút trong não trạng một nhân vật truân trải nhiều không gian tách biệt. Vai trò của không và thời gian, theo thiển ý, không phải là cái mốc định mức ngắn và dài. Thế thì cái gì đây? Tôi nhiều lần “được’’ các tờ báo văn học đòi trích đoạn tiểu thuyết. Một trích đoạn như thế tôi coi là một truyện ngắn ….
ĐỐI THOẠI VĂN CHƯƠNG – Nguyễn Đức Tùng và Trần Nhuận Minh (phần 2)
Tôi ngồi đầu nồi, bên kia nồi là Hiệp và trực tiếp so đũa, xới cơm, như một người con cả của gia đình. Đúng lúc ấy, một con nhái, chả biết thế nào, nhảy tõm ngay vào bát canh cải duy nhất có trên “mâm.”
ĐỐI THOẠI VĂN CHƯƠNG – Nguyễn Đức Tùng và Trần Nhuận Minh
Như bạn sẽ thấy, đây là cuộc phỏng vấn- trò chuyện về những vấn đề khác nhau của thơ và thơ Việt Nam. Đối với tôi, trên một khía cạnh nào đó, Đối Thoại Văn Chương cũng là sự tiếp nối của Thơ Đến Từ Đâu, vốn đã được xuất bản thành sách bởi NXB Lao Động và dưới dạng ebook bởi Kệ Sách của Da Màu.
Đẹp Và Làm Đẹp
Tài năng của thi sĩ không phải chỉ thể hiện ở văn phong mà còn bày tỏ ở thi thái: thái độ đối với thơ. Liệu thi sĩ có há miệng cho hồn thoát ra như cánh chim bay vút? Liệu thi sĩ có dám diễn đạt những điều vượt qua [mọi] giới hạn ….
Nguyễn Mộng Giác và văn học hải ngoại
Thơ như một người đẹp không ký kết ăn đời ở kiếp với mình bao giờ. Người ta đi tìm Thơ suốt đời, được nhìn vào đôi mắt, được bắt tay một cái, là đủ. Không thể nào trao đổi ý kiến, bàn luận với nhau một cách thuần lý như các bài toán.
TRÌNH DIỄN ĐA THOẠI VỀ “3.3.3.9 [NHỮNG MẢNH HỒN TRẦN]” (Phần 2)
Nên có những buổi như thế này để loại trừ những cái loại nghệ sĩ rởm. Vì nước mình tôi cảm thấy có hai loại là nghệ sĩ và công an là tương đối nhiều nhất thế giới.
TRÌNH DIỄN ĐA THOẠI VỀ “3.3.3.9 [NHỮNG MẢNH HỒN TRẦN]” (Phần 1)
Đâu là một thân phận Việt điển hình? Ông xích-lô ngoài kia chăng? Ông đang nói phét trong cái giảng đường kia?… Nói đến thân phận lớn thì hình ảnh phụ nữ bao giờ cũng ám ảnh, và thân phận phụ nữ Việt là gì?
Hiểu và Cảm, Thấm và Thấu (Phần 2)
Một bài thơ dài là vì tự nó sinh trưởng hay vì tác giả cố nuôi cho nó lớn? Một bài thơ ngắn, chỉ có vài câu là vì tác giả hụt hơi hay vì tự bài thơ đã đủ? Không ai có thể thoát ra qui luật tự nhiên. Có nhu cầu lớn, có thôi thúc mạnh, sẽ có nhiều thơ. Có nhu cầu sâu sắc, có thôi thúc bất chợt, thường sinh thơ cô đọng.
Hiểu và Cảm, Thấm và Thấu (Phần 1)
Common sense is not so common, ông Voltaire đã nhận xét như vậy. Huống hồ chi là khả năng cảm thông trong nghệ thuật. Những tri thức thu thập do cảm thông từ một tác phẩm nghệ thuật của thưởng ngoạn không có gì bảo đảm là của tác giả.
Lời cảm ơn
Tôi không xem việc tôi làm này như một công trình cá nhân, mà đằng sau luôn là sự ủng hộ và chia sẻ của một cộng đồng văn chương nghệ thuật rộng hơn. Và tiếng nói nhỏ bé của tôi trong cộng đồng ấy, mối quan tâm nhỏ bé của tôi về thơ ca…
Vài cảm nhận về tập tiểu luận Những Tiếng Nói Ngầm
Một tác giả trẻ tuổi và độc lập viết ra những tiểu luận phê bình với những suy tư sâu sắc và quyết liệt tìm được không gian sẻ chia trên một diễn đàn ngoài lề. Những khát khao vẫn tìm được nơi để gửi gắm. Có sự bình đẳng giữa những phẩm chất tốt đẹp và khả năng giao tiếp của con người.
Những tiếng nói cộng hưởng[1]
Những tác giả tôi đề cập ở đây, có thể không phải những nhà thơ (nữ) tôi thích đọc nhất ở khía cạnh niềm vui thẩm mĩ, nhưng là những người bằng việc lựa chọn viết như một cách phô bày kinh nghiệm nữ giới và đòi hỏi sự bình quyền cho nữ giới ở các mức độ khác nhau…
Nguyễn Quốc Chánh
Mặc dù là một nhà thơ tiên phong tự bên lề hóa chính mình để thể hiện những quan điểm thơ ca không chấp nhận mọi hình thức kiểm duyệt của chính quyền, việc gọi tên Nguyễn Quốc Chánh là nhà thơ thể nghiệm hay bên lề với tôi dường như đều không thỏa đáng, hay không công bằng…
Cuộc nổi dậy của rác thải[1]
Mở Miệng, tôi muốn coi là một nút thắt để mở ra những câu hỏi khác của thi ca. Vậy, với tôi, Mở Miệng là ai ở vị trí các nhà thơ? Các thực hành thơ của Mở Miệng, nổi bật là cuộc tấn công vào chất liệu với các tên gọi thơ Rác, thơ Dơ, thơ Nghĩa Địa, từng châm ngòi cho những tranh luận nhiều chiều…
Thơ ca của sự phủ định và sự phủ định thơ[1]
Ở thời đại của chúng ta, các nhà nghiên cứu, phê bình văn chương và cả người sáng tác dường như muốn đẩy xa hết cỡ chiều rộng và chiều sâu của mối quan hệ thơ ca và chính trị, theo đó, cụm từ tính chính trị dường như đang trở nên hấp dẫn đến nỗi tất cả thơ ca đều có thể mang tính chính trị theo nghĩa nào đó…
Những va chạm: thơ ca, bối cảnh, cá nhân
Do đó, thay vào nỗ lực đưa ra những thống kê và mô tả, phân tích xã hội học thơ ca, tôi muốn đóng góp một góc nhìn có chút khác biệt: tìm hiểu bối cảnh của những tiếng nói ngầm trong thơ ca, không phải như một câu chuyện lớn bọc lấy những câu chuyện nhỏ, mà như một văn bản xã hội…
Những tiếng nói ngầm: Lời ngỏ
Tôi muốn làm nổi lên qua các tiểu luận hình ảnh của một không gian văn học năng động với những tác giả tỏ ra cam kết với lựa chọn phản biện và đổi mới văn chương, những người dường như đang giữ chặt lấy vị trí bên lề của mình để nuôi dưỡng một kinh nghiệm chống đối…
Hoài Nghi và Thám Hiểu Nghệ Thuật
Một công án Thiền kể người té xuống triền núi sâu, quơ quào rồi nắm được một rễ cây. Đeo lơ lửng, chưa có cách gì để leo lên [thì] anh ta nhìn thấy hai con chuột, một trắng một đen, đang gặm cái rễ cây ở đầu trên …. Chợt anh nhìn sang một bên, thấy một bông hoa đẹp đang nở trên sườn đá ….
Đạo Văn và Vi Phạm Tác Quyền
Khán giả không bị thiệt thòi bởi trường hợp “bổn cũ soạn lại” trong địa hạt nghệ thuật giải trí, chỉ có những tác giả kém may mắn, khi tác phẩm của họ không le lói màu hoàng kim của những báu vật lấy cắp.
Phỏng vấn đạo diễn Trần Anh Hùng
Elyse Dinh: – Anh lấy hứng từ đâu khi làm Cyclo?
Trần Anh Hùng: Tôi về thăm Việt Nam năm 1992. Ðiều tôi ngạc nhiên nhất là trông mặt ai cüng mỏi mệt, lờ đà lờ đờ…. Dân Việt rất khỏe mà lại hay mệt mỏi. Những sự đối nghịch của họ đã tạo cho tôi một tiết điệu để làm phim Cyclo.
Cần tôn trọng nguyên tắc học thuật
Thật vậy, tư duy độc lập vẫn là một cái thiếu căn bản, thiếu trầm trọng tại Việt Nam. Điều này có thể nhận thấy rõ ràng qua cái quan niệm xưa nay luôn đề cao trí nhớ (thuộc lòng) hơn là trí sáng tạo hay tính độc đáo, vốn vẫn tiếp tục ảnh hưởng sâu đậm lên phương pháp giáo dục tại Việt Nam mà không dễ gì thay đổi.

New Comments