Articles by vi lãng
Quê quán Nha Trang.
Du học Úc năm 1973, hiện đang ở Sydney.
Màu xanh lặng của sông băng
Họ, những người với nhiều năm thám hiểm núi tuyết và sông băng, ngạc nhiên khi biết ra hắn đã tự một mình rời trại sáng hôm trước. Họ tìm thấy hắn nằm dưới một kẽ băng lưng chừng núi, sâu chừng 20 mét.
Đêm Qua Sông
Đêm qua sông âm chào lên cung giốc
Cuộc phù sinh xoay một chút ê chề.
Đêm nhẹ thở ngỡ người xưa mời gọi
Với mộng cuồng chân ráo hoảnh mượn về.
Tàn thuốc ấm ngọt qua sương tâm tưởng
Như môi người thơm rừng cũ lần đầu
Đêm chưa hết mà sao người thổn thức.
Bước nữa thêm. Đâu đó mở lời chào.
Giấc mơ Băng Đảo
Nhìn quanh lòng phi cơ, tất cả hành khách đều ngồi yên trên ghế, cách hàng, đều mang mặt nạ, đều nhìn tôi lắc đầu. Tôi chợt biết họ, như tôi, đều không thể thoát khỏi nịt an toàn,
nhật ký Vũ Hán
Hôm nay tôi đọc được câu nói này: “Khi bạn nghe ai đó nói ‘chúng tôi sẽ làm điều này bằng mọi giá’, xin đừng tưởng rằng bạn là ‘chúng tôi’; bạn chỉ là cái ‘giá’ phải trả.”
bản tin từ Italia
Tôi sống ở vùng Veneto
Mỗi ngày là một bản tin chiến tranh
Không thể ra ngoài, chúng tôi tổ chức gặp trên ban công mỗi ngày
Chúng tôi hát quốc ca và những ca khúc về lịch sử
Nhật ký mùa dịch: "Sự cứu rỗi bám vào vết nứt nhỏ"
“Trong cơn thảm họa không ngừng nghỉ, sự cứu rỗi sẽ bám vào vết nứt nhỏ,” Walter Benjamin viết.
Sự cứu rỗi sẽ đến trong khoảng thời gian ngắn, vào giờ nghỉ.
Một giây phút khi ma quỷ bị phân tâm, sẽ có một vết nứt.
Giữ im lặng
Bây giờ chúng ta đếm đến mười hai
và tất cả chúng ta giữ yên.
Lần đầu trên mặt đất,
chúng ta đừng nói bằng bất kỳ ngôn ngữ nào;
Đời sống này
Đời sống này và thế giới bên kia
Tất cả đang bật sống
Từ giường bệnh, ghế đợi phòng khẩn cấp
Từ hành lang mùi thuốc tẩy
Chiều ở Alfarnate
Chiều xuống dần bên này đường, hắn đứng bên kia chân bồn chồn trên dưới lề, nhìn những khách bước ra khỏi quán rượu, tự hỏi mình có nên bắt đầu chuyến đi nghỉ hè cuối tuần, đã toan tính mấy tháng nay.
[Cả đêm tôi nghe tiếng nước nức nở]
Cả đêm tôi nghe tiếng nước nức nở. Cả đêm tôi ngủ trong tôi. Ngày mới mở đầu với tôi, khóc vì ngày rơi như nước qua đêm.
Xám tro
Cùm hãm dưới đáy sâu. Hỏi nhờ cây cỏ cho tôi một nhân dạng nhỏ. Không, những hành tinh. Những đường rãnh vòng cung, uốn lượn theo quĩ đạo, và một con sâu trên lá, cái khuôn đổ, đài hoa…
Chân dung tự họa như gia đình tan vỡ
Kristine Ong Muslim, tác giả nhiều tập truyện ngắn và thơ: Age of Blight ((Unnamed Press, 2016), The Butterfly Dream (Snuggly Books, 2016), We Bury the Landscape (Queen’s Ferry Press, 2012), Grim Series (Popcorn Press, …
Mặt trời trong căn phòng trống
Hắn bảo, bức tranh này là nội thân, là một biển trôi rộng lớn, một tự họa đi tìm người vẽ. Một không gian đã đầy, rồi mất; hay một khoảng trống đang chờ
Cái không thể thấy
Năm 1954, Elias Canetti (Nobel Văn chương 1981) đã tham gia một đoàn làm phim và đi du lịch tới Marrakesh ở Morocco. Hơn một thập kỷ sau, năm 1967, ông xuất bản “Die Stimmen von Marrakesch: Aufzeichnungen nach einer Reise” (tựa bản dịch tiếng Anh của J.A. Underwood là “The Voices of Marrakesh: A Record of a Visit”), kể lại chuyến đi của ông.
Giấc mơ đà điểu
vùng nâu đỏ lớn dần
trời mỗi ngày tối hơn & tối hơn.
cảm quan mới sẽ tái sinh: sẽ thấy
cái rỗng không, nếm
Trắng
Ngay cả đêm gọi lên
như một điều ước tối, cũng trắng;
và giữa giấc ngủ khi tôi trở mình
trong thời tiết những giấc mộng
trắng từ tấm trải giường
đêm, rồi đêm,
chạy nhanh ngang qua biển
những băng đá run rẩy dưới ánh trăng
những ngôi sao dường như đốt cháy
những lỗ hổng trong bóng tối
Những câu cho mùa đông
Đêm nay khi trời trở lạnh
hãy ôn lại
mớ kiến thức, vốn chẳng là bao
ngoài âm khúc ngân lên tự xương
Bến tối – I
Trong đêm không cùng tận, trong bóng tối thẫm ướt
Tôi mặc áo quần trắng, toả sáng
Giữa những lá đen rơi rớt
Chim bên bìa nước,
mặn, như những lần
tuyên chiến khác: cánh cửa đóng
thấp lại, mọi người nhốn nháo.
đây, cái chén vỡ, chiếc mền,
cá voi mắc cạn
dưới mặt biển; đến giờ giấc trong ngày;
đến đêm trăng mới, đêm trăng đầy; đến
những bờ biển hoang tây
bắc. trong đêm vắng, hay ngày
Chiều trên Vũng Rô
trên bìa vực giấc ngủ bóng
tối đổ xuống nhanh thầm bên
tai gọi tên những vùng đất
mất dần
Chẳng hề gì
thời điểm này, Prague ban đêm
không còn gì cấp bách hơn
một nhà ga trống rỗng
bóng tối lạnh


New Comments