Articles by Trần Nguyên Đán
Nếu Có Một Cái Gì Chán Nhất Thì Đó Gọi Là Thơ
tôi là một gã nhà quê, nghĩ cách nhà quê
nếu có một cái gì chán nhất thì đó gọi là thơ
tôi làm thơ khi đang chán đời vì không thể rặn ra cái gì khác
người từ trong mơ bước ra
Chàng đang ở độ tuổi ba mươi, độ tuổi có thể phối hợp giữa mềm và cứng một cách tự nhiên không cần cố gắng. Trong tấm gương mầu nhiệm đặt ở góc phòng, hiện ra hình ảnh cô gái không còn là một thiếu nữ nhỏ bé nữa, nhưng với tất cả sự chín muồi của một trái táo ngon.
j, nỗi buồn nhân hai và chia ba
nếu ta là
con chim biển đã rời núi
trở lại bình nguyên vào một chiều mưa lướt thướt
bùn đất và cỏ úa trộn lẫn
với những dấu chân bò mênh mang
Thật Ra Tôi Chẳng Biết Gì Về Mùa Thu
tôi hay làm bộ nói rằng tôi biết rất nhiều về mùa thu
thậm chí những bí mật tày trời của nó
như ngày kia nó đã đưa mắt õng ẹo tư tình với cơn gió lạ
khi anh chồng chỉ vừa mới quay đi
Đến Giê ru sa lem Trên Lưng Lạc Đà
tôi chỉ còn bốn mươi phút nữa để đi đến giê ru sa lem
tôi phải gặp đại diện các tôn giáo lớn đang đóng quân tại đây
tôi có ba mươi giây diễn thuyết
đã chuẩn bị từ ba mươi ngày trước
những vị kia có hai mươi giây, mười giây, tùy theo sức
Những Lời Thì Thầm Của Mưa Chiều Xa Vắng
không có ai chạy ra khỏi giấc mơ đêm
người ta cố nuốt những cơn ngáp đến rách quai hàm
chỉ có vài người sống sót
sau khi tôi tuyên bố đóng cửa tiệm barnes & noble
Bên Cạnh Biển Chiều Chúng Ta Cùng Vỗ Sóng
tôi tưởng mình nằm mơ hôm qua
cho đến sáng nay
xung quanh tôi là bóng tối của ánh sáng
mà tôi nằm trong một ánh sáng đầy bóng tối
Tôi Yêu Vẻ Trần Truồng Khờ Dại Của Ban Mai
khi tôi qua phía tây của cánh đồng
thúy kiều đang nằm mơn mởn trên cỏ non
nàng như một trái đào còn tơ
sự trần truồng thơm như vẻ trinh nguyên của đất
Thế Giới Sạch Sẽ Hơn Sau Khi Tắm
cả thế giới sẽ sạch sẽ
thơm như mùi xà bông caress của vợ tôi
làm các ông đứng bên ngoài nhảy mũi
có khi thoảng chút mùi nước hoa acqua di giò
Như Một Niềm Thương Tiếc Đớn Đau
cái hố ấy là một cái hố khô cạn
với những gai và hoa hồng héo khô
người ta đã quăng vào đó để vĩnh biệt những người không thể nói
trong ngôn ngữ im lặng của sự bức bách
Cuộc Chiến Đã Chấm Dứt
Tôi biết rằng mình đang khởi sự viết một truyện, nói đúng ra là một cái không phải là truyện, nó là một cái gì đó không đầu không đuôi và thậm chí cũng không có khúc giữa. Nó là một con chim cụt cánh (xin nói rõ là cụt cánh, không phải cánh cụt). Vỗ cái cánh đã cụt ngủn, con chim đi vào bờ.
Tôi Sẽ Mở Cửa, Đội Mũ Và Bước Đi
có khi tôi thấy mình giống như một chiếc xe hơi chạy mãi không bao giờ ngừng
(tôi rất muốn ngừng nhưng không thể ngừng được)
tôi có một chiếc mũ bằng vải và tôi cũng có mùi thơm của hoa táo dại
Tagore Đã Đi Khuất
Mỗi khi tôi nhớ đến Tagore, thì trong đầu hiện ra hình ảnh của một giòng
suối trong như bạc,
sữa tươi và hoa hồng,
Trong Quán Cà Phê Một Buổi Chiều
tôi thỉnh thoảng chạy trốn thế giới bận rộn
bằng cách đi ra một quán cà phê đầy người
nhìn người ta bận rộn
có vài người rán làm ra vẻ bận rộn
trong một số người bận rộn thật
Pháp Là Một Nơi Tôi Hay Suy Nghĩ Về
tôi buổi sáng đến bờ sông seine
nhìn rác trôi nhớ sông sài gòn
tôi ra cà phê vỉa hè ở quận mười một
có vài người không mặc áo quần
đi qua đi lại
Khi Người Ta Quay Trở Lại Đầu Năm
khi người du mục quay trở lại đầu năm
thì vườn xưa đã hóa thạch
dấu vết địa đàng chỉ còn lại
hình bóng chiếc áo rách nham nhở
những con thú cũng nghễnh ngãng alzheimer
Tôi Hát Silent Night Trong Đêm Yên Lặng
josh groban hát lên một cách thành kính
sau đó celine dion giành chiếc microphone hát lại
mariah carey cũng rán bắt chước hát theo bằng một giọng uốn éo
nghe buồn cười nhiều hơn buồn thật
Tôi Nhìn Lưu Từ Một Thành Phố Nhỏ Của Hoa Kỳ
lưu làm thơ thật đơn giản
tôi cảm thấy thoải mái khi đọc thơ lưu
như một đám mây trắng bay trong trời mưa
như một ngày bình thường
những con chuột chạy lăng xăng trong những ống cống
Chúng Ta Là Đồ Cũ
Thay đổi để thoát ra, hay thay đổi để biến mất, đều là sự thay đổi. Khi ông khám phá ra sự nông cạn của mình thì đã muộn. Viện bảo tàng nhỏ bé đang chuẩn bị một sự thay đổi lớn. Căn nhà sẽ bị đập phá, để xây một căn nhà khác.
Vẽ Vào Bức Tranh Mới Những Mảng Mầu Cũ
tôi thích những buổi sáng
khi thức dậy thấy mình khỏe mạnh
làm thơ, viết truyện ngắn, soạn bài giảng
email cho bạn bè, chỉ một vài bạn, như bàn tay thiếu ngón
Mùa Thu Đã Bỏ Nhà Ra Đi
thật kinh khủng sáng nay
tôi nghe có tiếng bom nổ rất lớn ở london
những mảnh vụn văng tứ tung ở copenhagen
một bản tin thời sự
loan báo một cách dửng dưng
Tôi Kiếm Chuyện Gây Sự Với Cả Thế Giới
rất ít khi tôi hài lòng
tôi luôn phiền muộn và rắc rối
có khi tôi tưởng mình là cả thế giới
khi thọc một ngón chân vào ngôn ngữ thế giới
thật ra thế giới không biết gì tôi
Về Đi Mike, Chiều Hôm Đã Đến Rồi
tôi cũng nhìn thấy vài điều, mike
những người da đen từ ghetto ra phố trắng rồi về
từ phố trắng ấy ra đi
những giòng sông pha mầu vĩnh viễn mất tích
Buổi Sáng Lên Chậm Ở Một Vài Nơi
vườn xưa mây trắng vẫn còn bay
một con ngỗng kêu khan tiếng bên trời
một vài người texas bắn nhau chết trong đêm
trong khi ấy tây úc vừa sáng
Tôi Cảm Thấy Tội Nghiệp Mùa Thu
tôi đặt con gián dưới bóng mặt trời và nhìn ngắm
có một tiếng ve kêu bay ngang qua nó
khi mùa thu đến và trượt té
rơi cộc lốc trên sàn gỗ
Tôi Đã Khóc Và Vĩnh Biệt Nó
tôi thức dậy mồ hôi ướt áo
và đêm texas yên tĩnh
tôi hoảng hốt quay tìm giấc mộng
nhưng nó đã qua đời
Tôi Không Nói Gì Trở Lại Một Mình
đêm nay nằm mơ thấy sóng dội mạnh
đánh dập những con hải âu vào đá
tôi không nói gì trở lại một mình
trên boong tàu đổ nát trơ sắt vụn
Chiêm Bao Lần Nữa
Khi anh ta đến nơi, tôi chỉ thấy một cái bóng đen, vì đêm đang xuống. Bóng đen đứng trước mặt, nhìn tôi bằng đôi mắt đen, tôi tưởng tượng ra thế.
Tôi tưởng là tôi bước tới một bước, tay đưa ra, nhưng không, tôi chỉ nhích một bàn chân. Tay vẫn để trong túi quần.
Tao tưởng mày đã đi luôn rồi.

New Comments