Articles by Trần Nguyên Đán
Nhảy Một Lần Ba Bước Khi Gãy Một Chân
tôi ngó qua vai một thanh niên
tuổi cỡ đó, mấy chục năm trước
trong sân chỉ có vài con chim gẫy cánh
ốm như một tiếng khóc
Vẫn Còn Một Lối Đi Trong Rừng Già
rễ cây và mặt đất thắt cổ nhau bên suối
những giấc mơ biến dạng thành đêm dài
những đêm trăng sao nhợt nhạt hình bóng ai
tôi cũng nghe tiếng thú hoang kêu hấp hối trong mưa
Tôi Ước Gì Mình Bị Tuyên Án
không dám ngước mắt lên nhìn mây bay
thấy lá thu vàng rực rỡ mà không dám gọi
tôi ước gì mình bị tuyên án
để biết mình còn có thật
Rơi xuống biển
Rời khỏi căn lều hắn cắm đầu chạy như đang dự thi chạy tốc độ. Hắn chạy như thể để cho mọi thứ trong đầu lắc lư không chỗ bám víu mà rơi xuống, hắn vẫn cứ chạy như vậy mỗi khi rời khỏi lều, như một thú vui buổi sáng…
Những Ngày Không Thể Làm Thơ Được
những ngày không thể làm thơ được
tôi đã vòng quanh hết một ngày
tôi vào trong mơ rồi bước ngược
Những Bông Hồng Trắng Bắt Đầu Héo
có khi tôi thấy mệt vội đứng dậy sợ không còn đủ mệt để đứng góc nhà kia những bông …
NICK SỐNG LẠI LẦN NỮA
Nick đã chết rồi, nhưng vẫn chưa yên. Ngay từ đầu tôi đã cho Nick chết, rồi sống lại, rồi lại từ trong mơ bước ra, làm đau lòng người thiếu phụ yêu mê đắm đuối. Bây giờ đang ngồi suy nghĩ không biết có nên cho chàng sống lại lần nữa, hay là từ trong mộ bước ra không.
Không Ai Có Thể Cứu Những Cơn Gió
một vài lần tôi thử đi qua núi một mình
khi trở lại tôi không nhớ đường về
trí óc tôi được nuôi dưỡng trong lồng kính
khi tôi già vẫn giữ vẻ nghiêm trang
Vẽ lại chân dung chàng
Nếu bạn có một người yêu, yêu rất yêu, bạn có muốn nói về người ấy không, có muốn giới thiệu người ấy cho cả “thế giới” biết không. Tôi chắc chắn bạn sẽ “lật đật” nói rằng có. Không cần hỏi, tôi đã thấy cả triệu người trên mặt đất này đã và đang làm việc đó.
Nhớ Ghê Gớm Những Ngày Phiêu Lãng Ấy
trên chiếc tàu thủy chạy bằng hơi nước của mark twain
tôi ngủ gục khi tàu chạy qua những hải đảo xanh non
khi thức dậy tiếc đứt ruột làm sao nối lại
thôi đành lấy chiếc gàu sòng tát nước trên chiếc thuyền vượt biển
Đêm, Có Những Đêm Và Nhiều Đêm
tôi đọc tôi, cuốn sách mở trong đêm
tôi đọc mưa, giọt nhỏ trên đồi xưa
nỗi buồn lạnh, nhiều giấc mơ hóa đá
tôi và tôi, tôi nhìn tôi, gương soi
Tôi Sợ Những Buổi Chiều Không Giống Nhau
nếu tôi không nhìn thấy gì nữa
chỉ vì nắng đã qua quá nửa trời
tôi biết nửa trời bên kia đang mưa
mưa làm chiếc bóng tôi lăn xuống dốc
mùa thu không trở lại
Có một lần trong mơ tôi đi lạc vào khu rừng thu với ngôi nhà thờ đó. Tôi còn biết rõ là mình mơ, tôi còn biết rõ là ngôi nhà thờ đó ở một ngôi làng bên Pháp, mỗi buổi chiều những người đàn bà mặc váy thụng mập mạp còn đi quét lá mà chẳng nói chuyện gì với nhau cả, họ đang lọt thỏm…
Cái lưng để trần
Bức tranh tôi bỏ dang dở từ ngày ấy vẫn là một tấm lưng trần không định dạng. Tôi cũng bỏ luôn việc vẽ vời. Tôi không muốn đưa lưng mình ra nhìn cuộc đời. Tôi muốn nhìn thẳng vào cuộc đời.
Tội Nghiệp Jack Khi Lái Xe Trở Về Một Mình
nửa đêm trái tim tôi giật mình thức giấc
hình như chỉ mới vừa chợp mắt
hay là con mắt còn thức từ buổi chiều
ngó chằm chằm vào trái tim bị cảm cúm
Tôi Chẳng Biết Làm Gì Hơn Là Ngó Tôi Buồn
những cái tên do tôi tưởng tượng, vẽ vời sự quen biết thân thiết
như có thể chạm vào những chỗ rất kín đáo
thật ra dưới những rậm rạp của đám cỏ lau mềm mại
Gấu Tên Là London Khánh Vũ Họ Lữ
tôi đang muốn quit job và muốn rời khỏi
tôi chưa kịp làm gì cả thì london bước vào cuộc đời
bằng cách nghịch ngợm chui ra từ một trò chơi
Những Bốn Câu Nhức Nhối Ở Phía Dưới
tôi quyết định đi qua cây cầu treo trên vực
về hướng mặt trời lặn
em sẽ đi ngược lại
Tôi Vui Thú Vì Những Lúc Một Mình
một mình tôi chở bình minh đi
như người tài xế xuyên bang chở hàng hóa nặng nề
nhiều ngày, ngủ gục trên tay lái
khi dụi mắt thức dậy thấy mùa thu đã về
Ráp Lại Từ Những Mảnh Vỡ Còn Nguyên Vẹn
tôi như con chim có giọng hót khàn vì đau cổ họng
đi tìm những giòng sông để ngơi nghỉ
nhưng tâm hồn vẫn biến động
downtown san antonio một chiều vắng
chẳng phải tôi yêu mến gì san antonio
chỉ là sự trăn trở buổi chiều
vẻ tàn úa của mầu trời rất dễ mích lòng
Một Tháng Tư Ở Trong Tôi Hơi Khác
tôi quên mất ngày hôm nay tháng mấy
có lẽ khu rừng cháy vẫn còn là ám ảnh
với những xác người không ở trong thơ nhạc
từ trên sông ngầu đục nước nguồn về
Thắp Nến Vào Buổi Sáng Cũng Hay
tôi thường ngồi trong thời gian lẫn lộn
với một ngọn nến cháy rất hiu hắt
tôi cũng không nhớ mình đọc sách bao lâu
dưới vẻ im lặng trồi sụt của văn chương
Tôi Còn Mớ Dĩ Vãng Cần Bán Gấp
tôi treo bảng bán gấp cơ sở đang xuống cấp
cũng bán gấp mớ dĩ vãng
không còn thể nào thu xếp được nữa
tôi muốn nhanh chóng ra khỏi chiếc chiếu rách
Thôi Đừng Chơi Bời Hoang Phí Nữa
hôm qua đóng cửa rồi
mà tôi vẫn còn nghe tuyết đổ
và người ca sĩ hát vĩnh biệt whitney houston
rơi nước mắt trên sợi tóc đen
Tôi Đề Nghị Chúng Ta Hãy Thảo Luận Về Đề Tài Ý Thức Lần Nữa
tôi nhảy qua hàng rào và kêu lên những tiếng vô nghĩa
như con nai khi lao mình điên cuồng qua đồng hoang
vì nỗi bứt rứt sanh nở
cùng với nỗi háo hức của sự tự do
Nhân Đọc Bài Viết Của Đinh Từ Thức
tôi ngờ ngợ rằng khi nghe tiếng ồn xung quanh mình
king muốn mở miệng nói một điều gì đó
nhưng đá làm sao nói
nên king vẫn phải im lặng…
Tôi Đang Ở Sydney, Ngay Giữa Nó
trong khi những người làm thơ, những người bạn tôi yêu từ xa
nói về chính trị và những cuộc thảo luận nảy lửa về thơ
thì tôi ca hát nhảy múa và nói về tình yêu

New Comments