Articles by Phương Lan
Bà và Thiên Đàng
Đi lạc
Tôi hay đi lạc, phố Bàn Cờ Sàigon chằng chịt dọc ngang mà không bao giờ lạc, sang Mỹ dù cầm bản đồ hay có GPS, vẫn lạc. Tôi cứ nghĩ hay tại mình suy nghĩ khi lái xe nên mới lạc, nhưng không phải, bà con dân mình sống ở Mỹ ai cũng lạc như tôi. Có lần chở mấy đứa bạn, chỉ 1 cái exit, tôi bỏ qua 2 lần, con bạn ngồi phía sau “Lan à! Tao ngủ 1 giấc rồi mà mày vẫn chưa ra khỏi cái exit đó hả?”. Chở bà đi chơi, mỗi lần quay đầu xe (U turn), bà hỏi “đi lạc rồi hả con?”
một ngày ở sân ga
Betty vẫn nằm trên giường mặc dù đã đến giờ của bữa cơm chiều, bà lắng nghe tiếng lá rơi sau mỗi cơn gió, bà nhủ thầm “mình dậy thôi, mình phải ăn cái gì đó”. Sàn nhà kêu cót két theo nhịp chân của bà
hành trình tôi đi tìm tôi
khi đọc “Khả Thể” tôi hơi bị bất ngờ, cái bất ngờ đầy thú vị, đối với tôi thì giống như khi xem 1 bức tranh trừu tượng, mỗi lần là một khám phá khác nhau theo dòng của trí tưởng tuợng.

New Comments