Articles by Nguyễn Lương Vỵ
Sinh năm 1952.
Quê quán: Quán Rường, Tam Kỳ, Quảng Nam
Đã có thơ đăng báo (Văn, Khởi Hành, Thời Tập, Văn Chương) từ 1969 tại Sài Gòn.
THANH TÂM TUYỀN – ÂM VANG KHÁC
Bài viết nầy, không có tham vọng đọc, nghe và cảm nhận một cách toàn diện về cõi thơ Thanh Tâm Tuyền, mà chỉ giới thiệu một “Âm Vang Khác” của thi sĩ: Bài thơ “Ngôi Nhà Đỏ, Trăng Hồng” (đã được đăng lần đầu tiên trên tạp chí Văn, tại Sài Gòn, số ra ngày 27 tháng 11 năm 1972). Bài thơ gồm 6 biến khúc, 160 câu ….
Tiếng chim kêu trăng xanh
Vẫn còn vang tiếng chim kêu trăng xanh phố núi tiếng lá non rít gió chạy về phía sương mù chiều rớt chậm vệt nắng cuối ngày ráng đỏ bầm mây bầm mái phố bầm âm bụi đỏ có bạn có ta nhớ câu thơ biên tái nhớ bầy sao rụng đáy hồ trầm đáy mắt cuối thu
Tiễn biệt Nguyễn Xuân Hoàng
Rồi tóc bạc sẽ hòa âm mây trắng
Biển trời kia nghĩa nặng với tình sâu
Bay thật nhẹ bay thật cao im lắng
Trăng Sài Gòn – Phan Thiết sẽ tìm nhau
Tứ tấu khúc bên thềm nắng cũ
mắt đá ong ngơ ngác vách chiều
treo ngược hành lang lục diệp
bóng người là tiếng phong linh vỡ
long lanh trên lá non
Bản giao hưởng gió mùa của Nguyễn Xuân Thiệp
43 bài thơ trong thi tập Tôi Cùng Gió Mùa của thi sĩ Nguyễn Xuân Thiệp là một bản Giao Hưởng Thơ lộng gió, đẹp nao lòng nhan sắc mùa màng. Gió Mùa – Gió, của sử lịch u trầm rạng rỡ tháng năm, Mùa, của đời-người bão giông chớp tắt u hoài thân phận.
Nguyễn Tất Nhiên: từ THIÊN TAI đến TÂM DUNG
[G]ần 20 năm trải nghiệm, từ “Thiên Tai” đến “Tâm Dung,” thơ tình của Nguyễn Tất Nhiên vẫn trong sáng, tinh khôi như thuở ban đầu. Tình Yêu, Người Tình vẫn thiêng liêng, mầu nhiệm; vẫn là những rung động sâu lắng, bềnh bồng; vẫn là nguồn an ủi, cảm hứng bất tận cho thi sĩ.
Nắng dương cầm
Tháng Bảy nắng dương cầm muốn khóc
Dung nhan người còn lại lá bay
Trời thấp xuống trời cao lên níu bóng
Xin chào nhau bi âm trong lòng tay . . .
Đọc ‘LÁ DAFFODIL THẮT BÍM’ của Nguyễn Âu Hồng
Tập truyện Lá Daffodil Thắt Bím của nhà văn Nguyễn Âu Hồng, do Thư Ấn Quán xuất bản vào mùa Xuân 2014, tuy khiêm tốn về số lượng (…) nhưng giá trị văn chương, sức vang dội của cảm xúc, tính nhân văn nồng ấm sâu xa, đã đọng lại trong tôi một niềm tri ân chân thành với tác giả.
Không đề V
Chém gió với chiêm bao
Sao bỗng trào nước mắt
Người đi đâu lặng ngắt
Đời về đâu lặng thinh
Không đề II
Vĩ cầm ướt mượt lông
Tơ giăng đợi tiếng cồng
Ta ngồi trông địa phủ
Vuông đen nhú tuyệt cú
KHÔNG ĐỀ I
Nhảy qua một giấc mộng:
Nhảy qua một bầu trời
Giấc mộng thì nửa vời
Bầu trời thì lộn ngược
Kèn ma tháng Tư
Âm liếm xương òa bay
Rực hồng lời oan nghiệt
Âm bay âm bay miết
Chiều nghiến răng trên cao
trích NĂM CHỮ NĂM CÂU
nhìn trong thơ thấy đạo
nhìn trong đạo thấy thơ
nhìn trong thơ thấy gạo
nhìn trong gạo thấy mình
có-không thiệt rốt ráo…
NĂM CHỮ NĂM CÂU tập thơ Nguyễn Lương Vỵ
NĂM CHỮ NĂM CÂU
Thi tập thứ tám của Nguyễn Lương Vỵ Q&P Production ấn hành, tháng 01.2014 Westminster, California
Sách dày 208 trang. Ấn phí: 18 Mỹ Kim …
Ghi chú thơ Nguyễn Xuân Hoàng
Biển, nghe không? Biển, nghe không?
Lạnh mênh mông! Lạnh mênh mông!
Dấu hỏi xanh dấu than trắng
Câu trả lời: Sóng như bông!!!
Tám Câu Lục Huyền Âm – tập thơ Nguyễn Lương Vỵ
TÁM CÂU LỤC HUYỀN ÂM
Tập thơ thứ Bảy của Nguyễn Lương Vỵ
Q&P Production ấn hành lần thứ nhất, Calif., tháng 3.2013 Sách dày 152 trang, khổ 8.5×5.5 inches …
Viết tiếp giấc mơ
Đợi chết trong những nguyên âm của Rimbaud
Đợi chết trong những tiếng hú của Phạm Phú Hải
Mùa địa ngục kéo dài đến bao giờ?!
Trầm khúc Đà Nẵng
Ngược nắng bến Bạch Đằng
Những viên sỏi kề vai nhau đếm nhớ
Vớt lên những tiếng rao khuya
Vớt lên những ngọn đèn hột vịt
‘… nhưng không nhiều lắm những chữ nghĩa thành thơ’
Thơ, đối với ông, như một đóa Thạch Hoa. Thi sĩ, đối với ông, như một Thuật Sĩ luyện kim, hứng trọn Lộc Khổ Đau ở chốn trần gian nầy, trầm mình trong hồn cốt của Chữ, âm vang và sắc màu, để thấy, nghe, cảm ứng với cái Đẹp trầm thống, bi thiết và u uẩn của kiếp người.
Gửi vu vơ
Một bài thơ gửi tất nhiên
Tặng ngẫu nhiên một tiếng kèn
Một giọng xanh trên nẻo lạ
Một âm huyền giữa lối quen
Gửi vỉa hè Sài Gòn
Mần một bài thơ xù xì
Nhờ gió tháng Chín mang đi
Về thăm vỉa hè góc phố
Đến chào quán xá mộ bi
Xin đừng vội tan… / Oh Please, Not to Fade…
Xin đừng vội tan vào buổi chiều
Chiều đang tan vàng ngất cô liêu
Oh please, not to fade so fast into the afternoon
The one that is scattering in a goldenly swooning loneliness


New Comments