Articles by Đỗ Nguyễn
Mùa hạnh ngộ
Montmartre xa vời năm tháng xôn xao
Mùa Lilas tím sắc muộn màng
như nỗi buồn của Satie giờ đã cũ
Ngày mùa đông ngủ quên trong giọt nhớ dương cầm
Boulevard des Capucines
Ta cũng đã từng rời bỏ mình trong cơn điên loạn
Và từ chối tình yêu
Nhưng loài người chưa chết
Và mặt trái của linh hồn không bao giờ hiện hữu
Từ năm 1900
Ta nhặt lại từng mảnh vỡ linh hồn rơi đâu đó
trên con đường không tên dựng lên tấm bảng cấm màu máu đỏ
trên khung cầu vồng màu trắng mơ hồ
Và trái tim của Wilde

New Comments