Home » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Từ năm 1900

0 comment ♦ 6.08.2012

 

 

 

Nơi người ở mỗi đêm vầng trăng ngủ muộn
vầng dương che mặt
sống thầm cho hết những mùa đông
mặc thời gian 
nhọc nhằn hơi thở
như cơn bão vô tình đi qua trên mê lộ
vùng thảo nguyên ngủ quên trong ký ức mịt mù
chuyến tàu dửng dưng đưa người về vĩnh cửu
Ta nhặt lại từng mảnh vỡ linh hồn rơi đâu đó
trên con đường không tên dựng lên tấm bảng cấm màu máu đỏ
trên khung cầu vồng màu trắng mơ hồ
Và trái tim của Wilde

Giữa vòng tay không gian
chỉ riêng người đã sống
chỉ riêng người biết sống
Nhưng cánh sao đêm không bao giờ mỏi mắt
soi cuộc hành trình của người không chỗ dừng chân
là vòng xoay tròn quỹ đạo linh hồn
như màu trăng khuyết ẩn ức niềm tuyệt vọng
Nơi người ở mặt trời xuống vội mỗi hoàng hôn
lá vàng chết trên bia mộ xám chiều hoang vu nguyệt tận
Từ nỗi đau của người thi sĩ
mùa thu rải sắc buồn trên lối về nghĩa địa thênh thang
Từ nỗi chết của người thi sĩ
ta đi tìm nơi hò hẹn
O Wilde!
Ta cũng cần được yêu
và được khổ bởi tù đày trong nước mắt
cùng hạnh phúc nghiệt ngã mong manh . . .

Từ vực tối mênh mông đó
người đã hồn nhiên
vẽ lại chân dung định mệnh
níu kéo hoài không
về khung hồn rộng mở
Ta giấu tình trong ngục thất hư vô
từ ngữ của lặng im còn phẫn nộ
rồi gục ngã
trong niềm đau thế kỷ
Và bỏ rơi năm tháng đảo điên bên giòng sông nước đục
cùng giấc chiêm bao tội lỗi
trên lãnh thổ đam mê không có mặt trời
lớp sơn cũ của phần đời xưa dần tự tróc
như cuộc du hành của cánh sao băng
con đường người đã đi qua với trái tim vô tội
về cõi hồng hoang
ngày đại dương hồn nhiên cạn khô từng khát vọng
ở vương quốc của sự chết
nước mắt không vơi nguồn đau
từ thế kỷ xa nào người đã sống cho tình yêu
người đã chết cho tình yêu . . .
Ta còn mãi nơi đây
ước mơ vùi trong nỗi buồn ngàn năm tưởng tiếc
bên giòng sông đời
nhịp thở đã mòn hơi
từ đêm nào ta đánh mất tình yêu
từ bao giờ ta giết chết tình yêu
mà vầng trăng vẫn không một lần lỗi hẹn?

Từ bao giờ ta không có tình yêu?
O Wilde!
Và những môi hôn trên bia mộ người giá lạnh
ở Père Lachaise huyền thoại lúc hoàng hôn
sương tuyết đọng trong góc hồn người đẫm lệ
từ một thời đại bất hạnh xa xưa
chỉ riêng người đã biết yêu
chỉ riêng người đã dám yêu
và người, tội phạm hồn nhiên
cùng những đường chỉ trong lòng bàn tay đổi khác
trong cô đơn
người đã đi một con đường với trái tim đã vỡ . . .

Hơn một trăm năm qua vội
rồi một ngàn năm sau,
rồi mười ngàn năm sau
những môi hôn còn đỏ máu trên bia mộ người
băng giá

Có những buổi chiều ở Père Lachaise
ta chờ mong cơn gió lạ mang về
những mảnh tim người đã vỡ
và giấc mộng cuối cùng . . .

 

 

 

.

Articles by Đỗ Nguyễn

Comments


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

@2006-2025 damau.org ♦ Da Màu Magazine
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)