Home » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

tan ra và chết

0 comment ♦ 30.09.2015
water_thumb.jpg

 

Giọt nước bắt đầu rớt dần, từ từ chạm xuống nền gạch hoa trơn láng hơi xỉn màu. Dĩ vãng thì bao giờ cũng xỉn màu và nhiều khi ố vàng đến độ khó có thể tẩy xóa được dù ở bất kì mặt phẳng nào đi nữa. Đúng vậy, giọt nước của tôi. Nó đang rớt. Rõ ràng là đang rớt dưới cái nhìn chăm chú đầy háo hức phấn khích. Kẻ hoang tưởng luôn luôn cho rằng mọi giọt nước đều có chân. Nó biết chạy. Nó biết nhảy. Nó cũng biết cách biến mất không một tì uế, chỉ để người ta, hoặc là chính tôi đây nhận ra rằng mọi thứ đều ở dạng khả thể.

Tôi đã thấy nó rớt. Và, sau đó là những giọt nước tiếp theo từ từ rớt. Nó đã hóa thành chúng. Hẳn nhiên, không dừng lại khi chúng chồng chéo lên nhau. Những giọt nước ấy, chúng sẽ chồng chéo đè nghiến lấy nhau ngay lập tức. Nhanh chóng đến mức tăng dần sự bấp bênh, biến tôi thành kẻ trôi nổi trong căn phòng tắm này. Giọt nước hóa điên. Tiếng nước sôi réo ở đâu đây khiến tôi ngớ ngẩn cố tình dỏng tai lên và bắt đầu tìm kiếm. Tiếng nước sôi. Tiếng nước réo. Tiếng nước gào thét. Ngoài trời vừa có một cơn giông gắt gỏng đi ngang, đánh xoẹt vài tia sét xé rạch nát ánh sáng bên khung cửa sổ. Không phải mùa đông. Không phải mùa hè. Những mùa thu chết. Những giọt nước bị thương. Những giọt nước lên cơn. Chúng đang khuấy động cả từng cơn sóng bạc trong não tôi mỗi ngày.

Tôi rời khỏi phòng tắm vì tiếng chuông điện thoại réo rắt trên mặt tủ để ảnh thờ. (tôi thường xuyên xạc pin ở vị trí đó). Màn hình điện thoại trống rỗng. Tiếng chuông vẫn réo. Chẳng có số người gọi đến. Tôi nhấc máy. Không ai nói gì cả. Tôi cũng chẳng nói gì cả. Sự im lặng từ hai đầu sóng thu phát bị át bởi một vài thanh âm rè rè tựa hồ như tiếng sôi réo của giọt nước trong phòng tắm và ở đâu đó tôi chưa tìm ra trong ngôi nhà này.
Bên ngoài cửa sổ là cái ban công. Phía sau ban công là một thung lũng trắng. Từ góc nhìn này tôi có thể thấy được bức tượng mặc áo Jacket giơ tay vẫy chào. Thế giới mông lung vô hồn dưới ánh nhìn thăm thẳm mà tôi cố tình nhốt hẳn vào trong lòng sâu của những huyệt mộ, của những đói rách xác xơ, của những thần tượng mà người ta cố tình vinh danh hòng lừa gạt đám trẻ con ngây thơ ca hát lời tụng xưng ảo tưởng.

Trở lại với giọt nước trong phòng tắm. Tôi phải trở lại với nó ngay lập tức. Vào lúc này, sự phấn khích của tôi vẫn đang còn đầy đặn khi chăm chú theo dõi sự biến chuyển cuồng loạn trong thinh lặng dưới hình thù một giọt nước. Nó, chúng nó, chắc hẳn vẫn đang tiếp tục mải miết nhảy nhót vũ điệu của riêng mình. Có khi lại còn hứng khởi hót véo von như bầy chim sẻ bị nhốt trong chiếc lồng đan bằng nan tre vậy. Đấy, tôi nói có sai đâu. Nó đã là chúng nó. Và sau đó, tách thành đôi thành cặp xoay vòng như một điệu valse quyến rũ. Nhưng, nó, chúng nó đã tràn ra bên ngoài mép phòng tắm, hình như chạm tới mắt cá chân tôi rồi thì phải. Chỉ mới ở mắt cá chân thôi. Chẳng có gì đáng phải lo ngại. Những giọt nước lấp lánh, ướt át, làm dịu mát làn da nóng hổi của tôi. Hãy leo lên tiếp đi. Hãy bước tới, bước hẳn về phía trước và lôi kéo nốt chân cầu thang nhà tôi nữa. Chúng ta sẽ cùng nhảy nhót. Chúng ta sẽ cùng chơi trò của những giọt nước.

Tôi sẽ đi pha cafe nóng. Tôi cần một chiếc bình có thể nấu sôi nước nhanh chóng nhất. À, tôi cần những giọt nước. Chúng đâu ấy nhỉ? Hình như chúng đang bận nhảy nhót. Làm sao tôi pha cafe mà không có nước. Những giọt nước đã leo lên từng bậc thang rồi. Chân tôi, mắt cá chân của tôi, những giọt nước từ căn phòng tắm của tôi. Gì thế này, chúng có hình thù như một cái gông, một chiếc còng số tám ư? Những giọt nước cũng có thể biến dạng được ư? Chúng mày tránh ra nào, tôi phải hét thật to lên như thế mới được. Tránh ra nào, tránh cho tao đi pha cafe. Chao ơi, cổ họng tôi đau rát và câm bặt như vừa bị đứt dây thanh quản. Nhà tôi bắt đầu lênh láng nước. Nước ràn rụa tràn ra xối xả. Nước chui qua từng khe hở và hòa vào con đường hẻm. Nước đã biến thành màu đỏ. Những giọt nước màu đỏ vẫn tiếp tục nhảy múa như cơn điên loạn của kẻ vừa đánh mất toàn bộ lí trí và không hề kiểm soát được nữa. Tôi chạy theo những giọt nước ra ngoài cửa, chạy theo con đường hẻm thứ nhất, tiếp tục bước về phía con hẻm thứ hai. Nước ào ạt. Giông chớp xé toạc bầu trời đầu mùa thu êm ả vừa mới đượm mùi hoa sữa tối hôm qua. Dòng chảy của nước nhập nhằng trôi tuột theo triền dốc đứng của thung lũng này. Nhà tôi đâu? Cái phòng tắm của tôi đâu? Những giọt nước nhỏ nhắn đáng yêu của tôi đâu? Chúng mất tích hay rõ ràng đang nhe nanh vuốt cười cợt tôi ngay trên con đường hẻm màu đỏ này.

water

Anh kia, anh đi đâu đấy.
Hắn không trả lời.
Tôi tiếp tục hỏi.
Anh kia, có thấy những giọt nước của tôi ở đâu không?
Hắn lại không trả lời.

(xin lỗi, thi thoảng tôi rất muốn chửi thề, nhất là trong hoàn cảnh nước sôi lửa bỏng này. Mặc dù tôi biết rằng, chửi thề là vô văn hóa, là không văn minh như một văn bản cấm nào đó vừa mới được kí duyệt và bắt buộc cái giống loài như tôi phải câm họng mỗi lần muốn chửi thề)

Hắn. Người đàn ông đó, cái áo jacket cũ kĩ sờn rách đó. Hàng ngày, đi qua đây, tôi đã thấy hắn trải ra làm chiếu nằm bên vệ đường, bây giờ lại đứng dậy và bâng quơ chạy theo những giọt nước của tôi. Cái dòng chảy phía dưới chân hắn, chân tôi lúc này đỏ ngầu màu châu thổ. Lạ kì lại còn hơi sánh đặc nữa. Những giọt nước của tôi không thể là cái thứ bùn nhão bệt bạt dính bết dưới chân tôi lúc này được. Hắn vẫn điềm tĩnh bước trên lớp bùn ấy. Tôi đứng lại phía sau, đứng yên một chỗ trên con hẻm thứ hai. Tôi hét toáng lên cáu giận: "Bọn bùn đỏ, chúng mày có buông cái mắt cá chân của tao ra không?" Sau đó, tôi giải trình một cách yếu ớt thoang thoảng lời bay trong gió: "Tao phải đi tìm giọt nước nhảy điệu valse quyến rũ. Tao phải đi tìm cái bình và cắm phích vào ổ điện đun sôi một ít nước nóng pha một tách cafe, sau đó ngồi xuống bậc cầu thang gần balconny tầng hai để ngắm thung lũng khi chiều xuống, để ngắm bức tượng mặc áo Jacket đang vẫy tay chào lia lịa về phương bắc."
Hắn vẫn im lặng bước đi. Người đàn ông lấy áo Jacket sờn cũ để nằm trên vỉa hè thay manh chiếu rách. Trời đất mờ mịt nhốt tôi trong cái vũng bùn đỏ đang bám riết dưới mắt cá chân lúc này. Cái nhà đòn bên cạnh vỉa hè đối diện bất giác bật đèn sáng trưng. Từng tốp người, kéo nhau cầm cuốc, xẻng, xô chậu. Họ hì hụi xúc, cào những đám bùn đỏ dưới chân tôi. Họ không nhìn lên. Nhưng tôi nhìn xuống. Tất cả họ đều đội vành khăn trắng trên đầu. Tất cả họ đều mặc áo sô. Một người trọng nhóm của họ thì thào: "anh tìm ai? Anh tìm người đàn ông mặc áo Jacket cũ thường nằm bên vỉa hè à? Hắn chết rồi. Chúng tôi đã chôn hắn mới hôm qua đây thôi. Chắc chắn thế". Tôi gào lên trong cơn cùng quẫn của trí não: "các người đang cố đánh lừa tôi sao? Rõ ràng, tôi vẫn nhìn thấy một người đàn ông mặc áo Jacket vẫy tay chào về phương bắc".

Một cơn giông đêm tiếp tục xé toạc bầu trời. Tách cafe trên tay tôi rớt xuống nền. Màu của chúng khác những giọt nước khi tôi bắt đầu pha chế. Hóa ra, sự quẫn bách của trí não biến tôi thành kẻ mê sảng ngay cả khi tôi chưa hề chợp mắt. Rõ ràng tôi không ở trong phòng tắm, tôi không dõi theo những biến hình của giọt nước. Rõ ràng, tôi vẫn đang ngồi ngay bậc thang gần balcony tầng hai và nhìn về phía thung lũng. Tiếng mẹ tôi vọng lên từ dưới bếp xen lẫn với âm thanh phát ra ở chiếc loa tivi. Giọng cô phát thanh viên khẽ khàng leo vào não tôi ngồi chễm chệ ca hát về một hình tượng của buổi hoàng hôn nào đó. Rõ ràng, buổi hoàng hôn của các thần tượng đã chết từ lâu lắm rồi. Chẳng còn giọt nước nào được kiến tạo từ bàn tay loài người sẽ chấp nhận sự sai khiến của họ mãi mãi. Tôi bắt đầu lo sợ về một cơn giận dữ của những giọt nước, khi nó sẽ chơi điệu valse quyến rũ chết người. Nó sẽ làm ngập chìm cả thế giới.

Tôi đưa tay kéo nhẹ chốt cửa sổ. Mở toang. Đêm lùa hết vào mũi, khiến tôi phải hắt xì. Gió mùa thu. Gió của những cơn cuồng phong đang đợi ở phía sau thung lũng này. Một giọt nước từ trên cành cây sát cửa sổ rớt xuống mũi tôi. Nằm yên. Đợi tan ra và chết.

Âm thanh của một buổi sáng rộn rã ngay đầu giường tôi. Xen lẫn tiếng lanh canh của bàn ghế bát đũa là tiếng còi xe ngập ngụa. Tối qua, hình như tôi ngồi ở lan can tầng ba khá lâu. Chẳng ai nhắc nhở tôi phải đi ngủ sớm. Những giọt nước chậm chạp kéo rê giấc mơ của tôi một cách hoang tưởng. Nhưng, rõ ràng, tôi đã thấy chúng tan ra và chết.

Tiếng ai đó thì thào sau song cửa: “Người điên mặc áo Jacket rách bên cạnh nhà đòn hình như sáng nay không thức dậy nữa”.

Những giọt nước đã tan ra và chết.

 

Trần Băng Khuê

Articles by Trần Băng Khuê

Comments


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

@2006-2025 damau.org ♦ Da Màu Magazine
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)