Lờ mờ nhận ra cảm giác của mình ở ngay cuống họng. Tôi đã cố gắng lắm rồi. Vậy mà, vẫn chẳng thể nào phì ra nổi dù chỉ là một hơi thở. Tôi không xác định được vật gì. Nó chễm chệ nằm ngang và cố tình trêu tức, mỗi lần tôi đưa tay lên vuốt ve, trìu mến. Việc của tôi là phải khiến nó biến mất, trôi tuột xuống hoặc hóa thành không khí thoát ra bằng cách nào đó.
Cái ổ rơm bốc mùi và rối đến độ tưởng chừng như có thể quấn chặt hết tất thảy mọi thứ trước mặt nó, xung quanh nó chỉ để thỏa mãn sự khó tính của mình. Ổ rơm hiền lành, một thứ hình hài đáng yêu trong gia đình người nông dân lấm lem bùn đất ngày xưa đã không còn nữa. Nó mập mờ tự mình quờ quạng và làm rối thêm từng sợi vàng ươm cả mùa nắng cháy quắt queo trên khuôn mặt người nhăn nheo hơn một thế kỉ vậy.
Có lần tôi mơ về nó. Tôi ngồi bên cạnh nó. Trò chuyện. Tiện tay tôi cầm từng sợi vò qua vò lại. Đến khi rối tinh, tôi thả nó xuống. Đêm hôm sau tôi lại tiếp tục mơ về nó. Và, cũng như thế bấy nhiêu hành động lặp đi lặp lại. Ổ rơm vẫn đầy, vẫn dày. Lẽ dĩ nhiên, độ rối của nó cũng tăng lên, khiến tôi búi cả mắt. Lúc này, tôi mới nhận ra: những sợi rơm đã không còn hình dạng đẹp đẽ, mát mẻ, vàng tinh tươm, sáng lấp lánh dưới ánh đèn đêm nữa. Tôi chơm chớp mắt. Tay vẫn đang cầm một cọng rơm quắn như lò xo. Bỗng thấy nơi cổ họng cái cảm giác kia lại tràn về. Nghẹn đến độ, nếu có một ca nước mát cũng chẳng thể nào làm nó trôi tuột như lũ vàng, lũ đỏ được. Vật gì nơi cổ tôi thế này? Cục cơm chiều tối chạng vạng trong căn nhà vắng tiếng ư? Hay viên kẹo ngọt tôi quen thói ngậm trong miệng chưa tan hết vô tình rơi xuống ngay chính giữa cuống họng và nằm chơi ở đó. Thật là hài hước. Thật là phi lí. Con người, đôi khi không thể xác định được cảm giác của chính mình, huống hồ là đòi hỏi sự tỉnh táo của lí trí.
Tôi chập chờn mơ về thứ hình hài khác nằm trong cuống họng mình khi đếm nhịp ngáy không đều đặn đang khua khoắng trong đêm khuya khoắt. Thêm một giấc mơ khác nữa, tôi thấy cọng rơm vàng hóa thành một người đàn ông đang đẩy tảng đá lớn lên núi. Từng bước chân chậm chạp giữ cho tảng đá không rớt ngược xuống và đè nghiến lên ngực mình. À, mà thật ra, hình ảnh này chẳng có gì lạ lẫm. Mỗi ngày đi qua, mỗi khoảnh khắc rớt dần vào sự vội vã chóng mặt bên ngoài cánh cửa, tôi luôn nhìn thấy một người đàn ông khác nữa đeo hẳn tảng đá trên cổ. Mặt cúi gằm xuống đất vì sự trĩu nặng của nó. Chẳng có cách nào gỡ và tháo, hay đập nát chúng ra thành ngàn mảnh vụn.
Đêm tiếp theo, tôi ghé mắt nhìn qua ổ rơm vàng mẹ vừa cời lấy từ nhà củi mang vào cho con mực nằm ủ ấm. Mực thiêm thiếp ngủ. Thi thoảng nhướng mắt lên rồi díu lại bên cạnh bếp tro còn nóng. Bỗng dưng tôi muốn được nhìn trọn vẹn vào mắt nó, để tìm cái ánh vàng óng ả của cọng rơm. Hoặc là tự mình thử so với cái điệp khúc ám ảnh trong câu chuyện một nhà văn mà tôi từng đọc, để xem, liệu: "mắt chó có vàng hơn trăng?"
Ngay tại cuống họng của tôi lúc này vẫn còn bị chặn bởi một vật gì đó. Tôi nhớ ánh mắt Cún. Mỗi buổi sáng đón nắng, nó là đứa dậy sớm nhất trong nhà. Quanh quẩn, ư ử chạy từ phòng này sang phòng khác gọi mấy đứa con gái còn rúc trong chăn ấm dậy. Tôi nhớ cái dụi đầu nũng nịu, nịnh bợ của Cún khi lẽo nhẽo biếng ăn bị tôi mắng. Đêm qua, tôi mơ. Sáng nay, tôi tỉnh. Hóa ra, không phải mộng hay thực chiếm lĩnh. Góc nhà vắng bóng Cún. Lạnh đến tê người.
Mắt cún vàng như rơm không?
Những nhập nhoạng về cõi người, lòng dạ mịt mờ của sự tham lam khiến tất thảy họ rơi vào vũng tối. Tiếng sủa của một con chó, tiếng vỗ cánh hòa với tiếng hót trên cao của một con họa mi không còn trong trẻo và thánh thót nữa đang dần chiếm giữ lấy không gian đặc quánh mùi người, mùi của khói thuốc súng, mùi của xác thịt thối đang phân hủy ở khắp mọi nơi. Trên cạn, ngoài cánh đồng, dưới lòng đất, trong khoang tàu chìm dưới đáy biển sâu. Bạn tôi bị ám ảnh bởi tiếng thê lương âm u của những con quạ đậu trên dòng điện cao thế, trước mặt một cái loa ra rả ngợi ca về thành tích này đến thành tích nọ. Thế giới nơi tôi sống chỉ toàn những điều tốt đẹp giả trá đến mức tội nghiệp.
Những đứa trẻ con nhiều tuổi như chúng tôi vẫn phải cố gắng nuốt từng cơn nghẹn hàng ngày. Và, sau đó bất lực ngồi bên cạnh một đống rơm vò rối nó, rồi nhắm mắt làm ngơ. Có vài đứa, đã đốt cháy đống rơm ấy lên thành ngọn lửa hừng hực, nóng bừng như máu chảy trong tim. Nhưng, rồi vẫn im lìm bị người ta tạt phun nước lên dập tắt. Một cọng rơm mềm oặt, nếu hóa thành thanh sắt thì sao nhỉ? Có thể, tôi sẽ chọc vào cổ họng mình và lôi cái vật nghẹn đó ra ném xuống hố sâu nhất của vũ trụ, để nó biến mất vĩnh viễn khỏi thế giới thực sự tươi đẹp này.