Home » Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

một ví dụ về nỗi buồn

0 comment ♦ 22.04.2015

 

Thi thoảng tôi cũng bị những thứ mang tên nỗi buồn níu xuống tận đáy. Mỗi lần như vậy, việc đầu tiên mà tôi chộp bắt là ngó lên cái trần nhà của mình. Chúng đầy bụi, đầy mạng nhện và những hình thù méo mó, xiên xẹo của mấy vệt nước mưa thấm vào, loang ra. Tôi cố gắng tìm kiếm, suy nghĩ xem chúng có ẩn chứa nghĩa gì không? Nhưng, dường như tất cả đều vô vọng. Trạng thái của tôi không được tốt. Tôi chỉ thấy não mình ù đặc, đông cứng lại, tối tăm một cách đáng sợ. Những hình thù đó biến dạng liên tục, rối rắm đến độ, tôi không tài nào tìm cách thoát ra được. Mê cung của trí não, mê cung của cái trần nhà, mê cung của những vệt nước loang lổ. Chúng chẳng qua là hiện thân của chính tôi, của những kẻ như tôi. Đôi khi, tự hỏi, vì sao, tại sao cũng chỉ là một cách lấp liếm và chối bỏ hiện thực.

Sáng nay, tôi kiên quyết không nhìn lên cái trần nhà đó nữa. Can đảm bước chân ra khỏi nhà, tôi mới nhận thấy những đám mây mờ mịt một màu xám xịt, chúng cũng khá dễ chịu. Sự tù túng nằm trong suy tưởng, trong bốn bức tường kín mít màu vôi vữa. Tôi cần vực lại sức sống của mình. Dù rằng bầu trời đã ố vàng, vẩn đục và thủng lỗ chỗ nhưng vẫn rất mênh mông chờ đợi tôi…
Tôi vừa ví dụ mình đã đóng sầm cánh cửa và rời đi khỏi những bức tường, cái trần nhà trên tầng hai vào buổi sáng này. Tôi cũng ví dụ nốt mình đang gặm nhấm tiếp những hình thù loang lổ trong cốc cafe màu cánh gián. Và, chúng, chúng không hề bị tan rữa như xác thịt không còn tri giác, máu me. Chúng lì lợm bám riết trong mỗi ngụm cafe tôi cố nuốt trôi vào cổ họng. Đến cả vị đắng, cũng thật khó để cảm nhận. Đâu có gì dễ dàng. Bạn tôi nói thế, mỗi lần muốn trào nước mắt cho sạch khóe, cho nỗi buồn hết đường bám víu nữa. Tôi lại tiếp tục ví dụ về những tươi đẹp hai bên vỉa hè khi chúng chỉ trơ lại những gốc cây đã bị đốn chặt, đến trụi cả lá để đón mùa lũ về ở xứ sở mưa. Bỗng dưng, một cơn đau quặn dưới rốn thức tỉnh tôi. Hóa ra, tôi vẫn chỉ là một người đàn bà đến kì đèn đỏ, hoặc sau đó và sau đó nữa là những gì sẽ đến. Mê cung của một bầu trời chẳng qua chỉ là sự tù túng ngạt thở, khi tôi không cảm nhận được nữa sự tươi đẹp đúng nghĩa như nó phải thế. Tôi ví dụ thêm lần nữa, khi về đến cái ngõ kiệt rẽ vào khu nhà trọ, tôi bắt buộc phải ghé hàng rau cá ở chợ xép. Nghĩa vụ và trách nhiệm của người đàn bà không phải là ngó lên cái trần nhà rồi tìm kiếm cách chạy trốn khỏi những nỗi buồn đã bị người ta cấm đoán. Lạ thật. Cơn đau bụng cũng vừa chấm dứt. Cánh cửa đóng sầm lại sau lưng tôi. Tất cả chỉ là ví dụ thôi thì phải. Chồng tôi vừa lẩm bẩm điều gì đó: hình như là về bữa cơm trưa, hình như là bài học về việc làm đàn bà phụ nữ trong nhà, và hình như là những nỗi buồn lại đang kéo đến bủa vây lấy tâm trí mờ mịt của tôi. Thật nghẹn.
Tôi sẽ không nói về những cái gọi là ví dụ nữa. Chúng tốt nhất là nên biến mất. Quá nhiều ví dụ chỉ làm cho căn nhà trọ của tôi trở nên âm u buồn chán. Tôi sẽ vào bếp. Lặng lẽ làm công việc thường ngày đến mức quen thuộc mỗi buổi trưa khi chồng từ công sở về. Nhặt rau, bắt sâu và bật ga hâm nóng thức ăn. Chồng tôi sẽ ngồi vào chiếc máy tính, đọc, gõ, hoặc chăm chú mở nhiều cái tab hơn nữa. Ồ, xem kìa. Mạng nhện đâu chỉ xuất hiện trên trần nhà. Chúng đã mở rộng lãnh thổ của mình xuống tận gian bếp, bao bọc cả cái bóng đèn neon dài đã bị bồ hóng phủ lên đen thui. Những con nhện kéo lê tấm màng rồi thả rũ xuống lửng lơ như giàn dây leo giữa rừng sâu vậy. Một chú thạch sùng tặc lưỡi chạy băng qua rồi mắc lại trong đống màng nhện đó. Nồi canh sôi sùng sục. Lửa ga không đủ để làm nóng hoặc un khói lên cao, nhưng có thể ụn thêm bồ hóng vào cái màng nhện. Chàng/nàng thạch sùng cố vùng vẫy để thoát, càng cuộn tròn thêm thứ màng đó vào thân mình. Tôi tính giúp nó. Nhưng, tôi lại sợ chàng/nàng hiểu lầm sẽ quay ngược trở lại để cắn tôi. Chợt nhớ chị gái ngày xưa, nghe tiếng thạch sùng trong đêm lại nức nở xót xa phận mình bạc bẽo. Đàn bà như chị cũng chỉ cần đêm đến không phải ngó lên cái trần nhà đầy những vệt nước mưa rồi thở dài. Người đàn ông yêu chị, bỏ đi không một lời từ biệt, làm lỡ thời son trẻ của chị từ thuở hai mươi lăm đến ba mươi lăm. Mười năm tròn chị ngó cái trần nhà, rồi lại nhìn vào chiếc gương nhỏ, có vài vệt chân chim, và một nốt ruồi đen hiện lên trong mắt. Đời chị lênh đênh. Tiếng thạch sùng buồn tênh. Tôi chỉ vội nghĩ thoáng qua đời đàn bà của chị, rồi lại ngó cái trần nhà đầy mạng nhện của mình. Nỗi buồn không phải là sự thoảng qua chốc lát. Chúng là một cái mê cung. Gió thổi mạnh. Đánh rầm rầm vào cửa kính. Mùa bão sắp về thì phải. Người ta chẳng nên chờ mong vào việc tìm kiếm những hình thù cố định, rõ ràng. Có lẽ tôi nên tập thói quen không nhìn lên cái trần nhà mỗi lần buồn nữa.
Anh bạn tôi bảo: "nỗi buồn vẫn luôn tiếp tục, như mưa…".
Phải rồi, xứ này thì mưa nhiều lắm…
Cơn đau quặn dưới rốn lại quấy nhiễu tôi đến phiền toái. Nó sẽ vùi cái nỗi buồn vớ vẩn của tôi vào trong một góc thẳm sâu và rất kín đáo. Tôi biết mình cần phải học cách dịu dàng hơn để chúng được lặng yên không tặc lưỡi hoài trên cái trần nhà đó vào những đêm mưa nữa.
(…)

Trần Băng Khuê

Articles by Trần Băng Khuê

Comments


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

@2006-2025 damau.org ♦ Da Màu Magazine
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)