buổi chiều hôm ấy
mặt trời đã không lặn
những tượng thần đông phương
đầy thương tích
tụ về đây canh chừng
để không một ai ngủ gục
người đàn bà
chừng đã ngồi ở đây từ thế kỷ trước
bền bỉ phục thù
gã trai trẻ
mới bước vào
xăng xái đi tìm cơ hội
không một cơn ác mộng nào
được phép quấy rầy
hai mẹ con người đàn bà
vượt thoát ra khỏi đêm
đám bạn bè tôi
vượt thoát ra khỏi Sài Gòn
như mình đã đến gần thế giới tự do
Phnom Penh
hai triệu chiếc đầu lâu phát sáng
để nơi này không có đêm
hai anh Tàu ngồi ghi kỹ càng
từng ván thắng thua
tính ăn chắc
trong mỗi lần đặt cược
tôi vô duyên
làm người sầu muộn
nhớ về cánh rừng Miên chặt trụi
trải dài trên những đường đi
thơ thớt vài tàng thốt nốt
như những ông hộ pháp buồn
trước chùa tháp rêu phong
cô gái thò tay vào đống ticket của mẹ
nói với tôi bằng tiếng Việt:
“chỗ của anh không phải ở đây”
chợt ngộ ra
mình như con bọ chét
chú chó cưng vô tình mang vào phòng khách
.