Trang chính » Hình bìa nghệ thuật của Da Màu, Thư Tòa Soạn, Tòa Soạn Email bài này

hình ảnh nghệ thuật tuần lễ 22 – 28 . 06 . 2020: Nghệ sĩ Faith Ringgold

Faith Ringgold Die 1967
Faith Ringgold, American People Series #20: Die (1967), sơn dầu trên vải bố
Viện Bảo Tảng Nghệ Thuật Hiện Đại (MOMA), New York

 

Bức tranh kết hợp hai tấm ván, cao 6 feet và tổng cộng dài 12 feet, được lấy cảm hứng từ phong trào tái tạo tranh lịch sử của họa sĩ da đen Jacob Lawrence vào thập niên 1950, và từ bức Guernica của Picasso. Trong hơn 40 năm, Guernica được treo tại bảo tàng nghệ thuật hiện đại của New York, nơi Faith Ringgold nói bà đã nhìn thấy nó gần như hàng tuần.

Ringgold, 89, là một nghệ sĩ và nhà hoạt động chính trị. Sinh ra và lớn lên ở Harlem,  trên 20 năm qua bà đã giảng dạy nghệ thuật cho trẻ em từ trình độ mẫu giáo đến đại học. Bà nổi tiếng với loạt tranh “chuyện kể trên chăn nối” (quilt stories) và những tác phẩm sơn dầu minh họa kinh nghiệm của người da màu.

Ringgold vẽ bức “American People Series #20: Die” (“Loạt tranh về Dân Mỹ #20: Chết Tiệt”) như một cách ghi lại những cuộc bạo loạn chủng tộc đã bùng nổ ở nhiều nơi trên nước Mỹ vào năm 1967, nổi bật nhất là tại thành phố Detroit và Newark, rồi từ đó lan tràn đến những thành phố khác. Trong khoảng thời gian 1965 tới 1968 tại Hoa kỳ, đã có hơn 150 cuộc bạo loạn lớn. Chỉ trong năm 1967—năm mà Ringgold vẽ bức tranh này–đã có 83 người thiệt mạng, 1800 bị thương, và tài sản với giá trị hơn $100 triệu Mỹ kim bị thiệt hại, cướp bóc hoặc phá hủy. “Quốc gia của chúng ta đang tách ra hai xã hội,” bản báo cáo về vấn nạn kỳ thị và sự nghèo đói của Ủy ban Kerner (1968) nhận định “một đen, một trắng–riêng biệt và bất đẳng.”

Ringgold muốn chúng ta hiểu rằng những  cuộc bạo loạn “không chỉ là chuyện dân nghèo đột nhập vào các cửa hàng” mà còn là hậu quả từ hiện tượng dân da trắng dọn nhà về các vùng ngoại ô để tránh chuyện người da đen và các nhóm di dân đã “ô nhiễm” vùng thủ đô, sự điêu tàn của những thành phố, tình hình kinh tế suy sụp, các kỹ nghệ bị đóng cửa. Nói chung, sự bạo loạn cũng biểu hiện việc “một nhóm thì cố bám víu vào quyền lực, còn nhóm kia thì cố chạy thoát.”

“Tất cả đều dính líu,” Ringgold nhận xét. Ringgold vẽ những cá nhân da đen và da trắng mặc quần áo sang trọng nhưng vấy máu, còn phong thái họ thì hoảng hốt, như đang đầu hàng hay trốn chạy, có thể bà ám chỉ thành phần chuyên nghiệp/lãnh đạo của xã hội Hoa kỳ là giới phải gánh chịu trách nhiệm cho các cuộc bạo loạn.

(Theo nhận định của Sebastian Smee, Washington Post)

***

Chuyên đề Chống Bạo Lực/Chống Kỳ Thị đang bước qua tuần lễ thứ ba. Càng viết càng đọc, càng nói về đề tài này, càng thấy là không bao giờ nói đủ; bởi lẽ lịch sử của nhân loại xây dựng trên bạo lực, chúng ta bị đè nặng dưới những tầng lớp ký ức lịch sử chồng chất, và những bài học lịch sử thường là dễ quên. Những xung đột gay gắt về màu da chủng tộc hiện nay là do con người không biết/không quan tâm đến lịch sử nào khác ngoài lịch sử của chính mình. Chúng ta đã từng đọc những bài viết bắt đầu bằng câu: “Trong  lịch sử, chưa có dân tộc nào gánh chịu nhiều đau thương bất công hơn dân tộc Việt Nam…” Câu này đúng, nếu chúng ta liên tục thay thế Việt Nam bằng Syria, Pakistan, Do Thái, Ba  Lan, các quốc gia Phi Châu, Nam Mỹ, tên những bộ lạc Da Đỏ, thổ dân Úc Châu, hay những nạn nhân trong những cuộc diệt chủng ở Bosnia, Rwanda, của Khmer Đỏ,  vv… Câu này đúng, cũng vì kinh nghiệm sống hạn hẹp của mỗi cuộc đời. Và cũng bắt đầu với câu này, văn chương có hy vọng mang đến cho mỗi người sự đồng cảm với những thân phận khác.

Trong tuần này, Da Màu chú trọng vào những kinh nghiệm sống của người da đen tại Hoa Kỳ vào thế kỷ 21. Những  câu chuyện hàng ngày, trong những bối cảnh hết sức bình thường, như lái xe đi làm, xếp hàng trả tiền, đứng trước nhà nói chuyện điện thoại, đi điền đơn, ngồi xe lửa… sẽ hoàn toàn khác khi chúng ta là người da đen; cho thấy sự kỳ thị được bảo vệ và che đậy thật tinh vi, và do đó lại càng thêm thâm độc. Truyện dịch “Tha Hoá” của Julio Ramón Ribeyro do Trần C. Trí chuyển ngữ là một kinh nghiệm chua cay khác khi con người  phải tự làm trắng chính mình, để mong thoát khỏi thân phận màu da. Riêng về “Câu chuyện và dữ kiện: nghĩ về chủng tộc, bạo loạn, và cảnh sát”, nhận định của Coleman Hughes do Lê Đình Nhất-Lang chuyển ngữ lại là một quan điểm khác, đưa ra những cách nhìn khác, có thể tạo ra những thảo luận sôi nổi cho chuyên đề.

Chuyên đề Coronavirus
”Rút Lui Khỏi WHO Là Lãnh Đạo Thiển Cận”- nhận định của Will Hurd/ Trùng Dương chuyển ngữ
”Thăm Con Cháu Trong Mùa Đại Dịch”- ký của Trùng Dương

Chuyên đề Chống Kỳ Thị/Chống Bạo Lực
“Tha Hoá”- truyện ngắn Julio Ramón Ribeyro/Trần C. Trí chuyển ngữ
”Khu Tự Trị”- truyện chớp Nguyễn Đức Tùng
Các Trích Đoạn trong Công Dân của Claudia Rankine về Kinh Nghiệm Sống Của Người Da Đen/ Trần Thị NgH.,  Nguyễn Nhân Trí, Đặng Thơ Thơ chuyển ngữ
“Câu chuyện và dữ kiện: nghĩ về chủng tộc, bạo loạn, và cảnh sát” – nhận định của Coleman Hughes, Lê Đình Nhất-Lang chuyển ngữ

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)