- Tạp Chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

chùa bát nhã, trong khi bão đổ bộ ở miền trung

 

monk

“Thơ tôi phát sinh từ những cảm hứng về lịch sử và thời cuộc, nhưng tìm cách vượt lên chúng. Các xúc động cá nhân được nén chặt lại để bài thơ chuyển động nhanh.” –NĐT

 

Một nhà sư bị đánh bất ngờ bằng gậy
Từ sau. Vào đầu. Ngã lăn ra chết ngay
Dưới trời mưa tầm tã

Một đệ tử chạy tới ôm thầy và khóc
Thầy ơi, hãy tỉnh lại
Nhưng một người đã chết có tỉnh lại được không?

Một tên côn đồ chạy tới ôm thầy và khóc
Thầy ơi, đừng chết
Tôi không có ý định giết thầy
Nhưng một người đã chết có sống lại được không?

Cây gậy lăn một vòng tới bên thầy và khóc
Thầy ơi, chính tôi đã giết thầy
Đừng để tôi phải xuống địa ngục

Và nhà sư ngồi dậy, nhăn mặt, mỉm cười, nhặt nó lên

 

 

 

.

bài đã đăng của Nguyễn Đức Tùng

2 Comments (Open | Close)

2 Comments To "chùa bát nhã, trong khi bão đổ bộ ở miền trung"

#1 Comment By Hồ Minh Tâm On 13/10/2011 @ 7:11 am

Cây gậy lăn một vòng tới bên thầy và khóc
Thầy ơi, chính tôi đã giết thầy
Đừng để tôi phải xuống địa ngục

Và nhà sư ngồi dậy, nhăn mặt, mỉm cười, nhặt nó lên

—————-
Nếu cây gậy sau khi nhận tội giết thầy…nó xin thầy xuống luôn địa ngục, nhưng vẫn được Thầy nhặt lên …cái kết vậy chắc bất ngờ hơn anh Tùng nhỉ ?

#2 Comment By Nguyễn Đức Tùng On 16/10/2011 @ 11:02 am

Nhà thơ Hồ Minh Tâm thân mến,
Cái kết cục đề nghị của anh rất bất ngờ và thông minh.
Vậy xin xem đó là một trong hai versions anh nhé, với hai ý nghĩa khác nhau, tất nhiên.
Cám ơn anh.

Nguyễn Đức Tùng