Trang chính » Bàn Tròn: Chính trị, Quan Điểm Email bài này

Tái Bút: “Mày Ủng Hộ Đội Nào”

3 bình luận ♦ 20.07.2011

 

 

Khi đưa ra kịch bản “mày ủng hộ đội nào?” tôi chỉ muốn mượn trận chung kết Mỹ-Nhật , để đặt chính mình và người đọc (Việt sinh sống ở Mỹ ) vào một tình huống mà chắc chắn sẽ không bao giờ xẩy ra, ít nhất là trong vài thập niên trước mắt.

Đội tuyển bóng tròn nữ Việt Nam sẽ vào đá trận chung kết với đội tuyển hai lần vô địch thế giới Hoa Kỳ ư? Có nằm mơ cũng không dám thấy.

Chẳng phải vì người Việt, với tư cách một nòi giống, thua kém gì các chủng tộc khác, nhất là khi so sánh với người Nhật, Đại hàn, hay Trung Hoa. Mà vì những nguyên nhân, không cần nói ra ai cũng biết.
Một người bạn Petrus Ký năm xưa (học sau tôi vài lớp), viết cho tôi:

Em đồng ý hoàn toàn với anh về quan điểm của anh. Bản thân em đã trải qua những kinh nghiệm thật như anh tưởng tượng. Ngoài giờ kiếm cơm, em có tham gia huấn luyện nhu đạo cho đội tuyển thiếu niên tiểu bang và 2 thằng con em đều vào đội tuyển nhu đạo của . . . [xin phép được bỏ lửng địa danh để bảo vệ sự riêng tư của người viết thư này] . Tại những giải tranh tài Á Châu Thái Bình Dương, em cũng có dịp gặp gỡ các em lực sĩ, các huấn luyện viên từ VN. Giống như anh nói, trái tim và khối óc của mình có lúc bị confused. Một điều em nhận ra rất rõ là ở VN không có thể thao thuần túy. Chính phủ họ nuôi gà nòi đi đá độ, các em, các huấn luyện viên chỉ là những con cờ trong cái bối cảnh chính trị nhằm chứng minh cái xã hội VN là ưu việt, những thành tích họ đạt được sẽ được nhân rộng và sẽ được hiểu là nhờ vào chính sách đúng đắn của Đảng và nhà nước mà các kết quả ấy mới hiện hữu. Điều này thì đã được ông chủ tịch ủy ban Olympic VN Hoàng Vĩnh Giang, ông chủ tịch Tổng Cuộc Bóng Đá VN VFF xác định nhiều lần thể thao là một mặt trận chính trị của đảng và nhà nước. Em cũng cảm được cái trân trọng mà các em đó có với lá cờ đỏ sao vàng. Trong các đội thể thao VN, các vị trí như trưởng phái đoàn thì do các cán bộ của sở thể dục thể thao nắm giữ, họ lo phần chính trị, còn các phần vụ chuyên môn thì họ để cho người khác lo. Các em ở VN đã từng tâm sự với em về những chuyện nhũng nhiễu quyền hành, phân biệt đối xử giữa 2 miền Nam Bắc. Nhưng nếu mình sống trong cái guồng máy đó thì có lẽ mình cũng phải chịu vậy và hành xử như  vậy thôi. Có sự chọn lựa nào khác không?

Hiểu để thương cho dân tộc mình, cho con người VN . . .

Như vậy thì tôi tưởng tượng ra cái kịch bản không bao giờ trở thành sự thật này để làm gì?

Như anh bạn tôi đã viết ở trên: “Hiểu để thương cho dân tộc mình, cho con người VN.” Quả thật, đọc câu này, lòng tôi chùng lại.

Trông người lại nghĩ đến ta.

Liệu những người Nhật sống tại Mỹ có phải ở trong một tình huống khó xử giống như người Việt sinh sống tại Mỹ trong kịch bản của trận chung kết Mỹ-Việt mà tôi tưởng tượng ra không? Tôi tin rằng không. Tôi tin rằng hầu hết người Nhật ở Mỹ sẽ dễ dàng trả lời câu “ Mày ủng hộ đội nào?” Tôi tin rằng họ sẽ rất thoải mái giương lá cờ mặt trời đỏ cổ võ cho đội nhà. Và buổi chiều ngày chủ nhật 17 tháng 7 vừa qua, ngay trên những thành phố nước Mỹ, tôi tưởng tượng nhiều gia đình người Nhật đã tổ chức ăn mừng chức vô địch thế giới về bóng tròn nữ lần đầu tiên thuộc về một quốc gia châu Á, và tất nhiên, Nhật là quốc gia xứng đáng nhất để nhận lãnh vinh dự đó.

Với người Mỹ gốc Nhật, nước Mỹ không phải là đất nước đã cưu mang họ như nước Mỹ làm với với người Mỹ gốc Việt, họ không đối kháng với chính quyền nước họ như người Mỹ gốc Việt, và nhất là họ không hề có những hệ lụy lưu cửu của cuộc chiến tranh ý thức hệ mà người Mỹ gốc Việt phải đương đầu.

Như người bạn Petrus Ký của tôi đã viết : “Hiểu để thương cho dân tộc mình, cho con người VN. . . .”

Vì thế, kịch bản tưởng tượng trận chung kết giải vô địch bóng đá thế giới Mỹ-Việt ra đời từ một sự liên tưởng, trông người lại ngẫm đến ta. Nó cũng là kết quả của những trăn trở của một tâm hồn, sống tha hương xứ người mà lòng cứ vọng hướng về mảnh đất mình đã bỏ ra đi.

Trận đấu chung kết World Cup Nữ 2011, trận đấu đã được giới mộ điệu cho là một trong những trận chung kết World Cup hay nhất kể cả Nam lẫn Nữ, kết thúc rồi mà lòng tôi vẫn man mác một “nỗi buồn thua trận,” nhưng một cảm giác êm ái khác lại cùng lúc tràn ngập , khiến “nỗi buồn thua trận” trở nên nhẹ như cơn gió thoảng.

Theo dõi suốt 120 phút của trận đấu, mỗi lần đội bóng Nhật dẫn bóng xuống phần sân đội Mỹ, tiếng reo hò của khán giả trên cầu trường vang như sấm rền, tôi biết rằng, cả thế giới ngọai trừ nước Mỹ, đã đứng về phía đội Nhật trong chiều  ngày chủ nhật 17 tháng 7 năm 2011. Và đặc biệt là nước Nhật, sau trận thảm họa thiên tai tháng 3 năm 2011 với 23 ngàn người chết và hàng triệu người sống sót cần đến một sự an ủi. Chiếc cúp vô địch đã đến với nước Nhật vào lúc họ cần đến nhất và họ xứng đáng được hưởng nhất. Trận đấu chiều ngày 17 tháng 7 năm 2011 là sự đăng quang của ý chí quyết không lùi bước trước nghịch cảnh. Hai bàn gỡ hòa của đội Nhật trước đội Mỷ áp đảo là kết quả của tinh thần một nước Nhật sẽ làm lại tất cả sau trận thiên tai thế kỷ. Đặc biệt là cú ghi bàn tuyệt vời của cầu thủ số 10 , chiếc giầy vàng World Cup 2011, Homare Sawa. Bàn thắng đó là tổng hợp của Ý Chí, Thông minh, Kỹ thuật và Nghệ thuật. Cả nước Mỹ sẽ nhớ đến bàn thắng ấy của đối thủ Nhật, không chỉ như một tiếng nấc của số phận dành cho đội tuyển Mỹ, mà còn là nụ cuời cũng của số phận dành cho một đối thủ xứng đáng nhất của mình, xứng đáng từ tài nghệ đến ý chí, và nhất là cho 23 ngàn người đã nằm xuống trong cơn thảm họa tháng 3 năm 2011 của nước Nhật. Họ sẽ mỉm cười an nghỉ, vì tin rằng, rồi đây đất nước họ sẽ khắc phục mọi hậu quả tàn khốc sau thiên tai, và sẽ hồi sinh. Như đội tuyển bóng tròn nữ của họ đã dũng mãnh vùng lên suốt 120 phút thi đấu và đã chứng tỏ đẳng cấp của người Nhật trong pha đá Shootout  11m để quyết định thắng bại.

Mấy chục cô gái trẻ của họ đã làm được việc đó, lẽ nào cả đất nước của họ không làm được điều đó?

Cuối cùng, khi đưa ra những ý nghĩ của mình trong bài viết “Mày ủng hộ đội nào?,” tôi không trông đợi sự đồng ý, mà chỉ mong đợi sự chia sẻ. Tôi đã mãn nguyện. Xin cám ơn các anh Nguyễn Đức Tùng, Hồ Đình Ngiêm, NNguong, Black Racoon và Vương Ngọc Minh và các độc giả thầm lặng khác của Da Màu.

Đặc biệt với nhà thơ Nguyễn Đức Tùng, xin nhận lời cám ơn “kép”, để xin lỗi về một “lời khen” trước đây của anh mà tôi cứ “ im lặng đón nhận” ( nói nhỏ với anh Tùng : tôi tuy không còn trẻ nữa nhưng rất thích được người khác khen. Căn bệnh trầm kha này không biết bác sĩ NĐT có cách nào chữa trị không?

Với nhà văn Hồ Đình Nghiêm, cám ơn thêm về sự ưu ái đã tạm gác bỏ “máu nhà văn” qua một bên để không tưởng tượng ra khuôn mặt . . . nhầu nát của tôi. Nghe lời anh, tôi đã tạm gác “nỗi buồn thua trận để “an vui” như anh đọc ở trên.

Xin hẹn nhau mùa vui tới!

T.Vấn

bài đã đăng của T. Vấn


3 Bình luận »

  • Lê Thanh Huấn says:

    ” Mày ủng hộ đội nào?”

    Thưa đội Úc thòi lòi ạ. Lý do: ăn cây nào rào cây ấy.

    Lâu lắm rồi mới coi được một trận cầu đã điếu. Nói quả tội,tớ thích cả hai đội (sau khi đội Úc bị đội Thụy điển thảm sát) nhưng khi cả hai vào chung kết thì cũng hơi …kẹt thằng nhỏ.

    ” Mày ủng hộ đội nào?”

    Theo …bản năng,tớ ủng hộ đội underdog. Mấy con cháu Thái Dương Thần Nữ,dù nhan sắc không em nào “sạch nước cản” cả (như nhà văn Hồ Đình Nghiêm nhận xét), thể hình thể lực thì quả là “nỗi buồn nhược tiểu” so với những bóng hồng “vai u thịt bắp mồ hôi dầu” bên kia chiến tuyến của Uncle Sam nhưng toàn đội đã chiến đấu “cực kỳ ấn tượng”: Phòng ngự chặt chẽ,phản công nhanh với những đường bóng dài,tận dụng mọi sơ hở của hàng hậu vệ đối phương để san bằng tỷ số….

    “Mày ủng hộ đội nào?”

    Câu này thì tớ hỏi cô con gái,cũng là môn đệ túc cầu giáo như bố khi hai đội giải quyết bằng đá phạt đền, cô nàng trả lời là tin đội Mỹ thắng vì “Hope is the best goal keeper so far…”

    Khi đội Mỹ không vào lưới quả nào sau 3 trái đầu tiên, tớ hỏi cô ấy: “Any hope (!) left?”

    Không trả lời. Mặt hoa ủ rũ. Kết thúc trận thư hùng,cô nàng chỉ thét lên một tiếng não nùng “Why?”

    Ừ nhỉ.Why? “Vì sao thân em run? Vì sao chân em mỏi? Vì sao và vì sao?…”

    Có lẽ đội Mỹ bị áp lực quá nặng nề chăng?

    Mong được đọc thêm những bài viết của bác.

    Kính,

    Một độc giả thầm lặng.
    Melbourne,Australia.

  • hai luu says:

    Xin edit:
    Một kết cục đẹp: đội chơi hay đã hay, đội cần thắng đã thắng.

  • hai luu says:

    Một kết cục hay: đội chơi hay đã hay, đội cần thắng đã thắng.

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)