Trang chính » Đó Đây, Sinh Hoạt, Tin văn học Email bài này

20 Cây Bút Trẻ Dưới 40 Tuổi Được Nhiều Người Ganh Tị


♦ Chuyển ngữ:
0 bình luận ♦ 14.06.2010

 

 

20 under 40

(Từ trái sang phải): 1. Chimamanda Ngozi Adichi; 2. Chris Adrian; 3. Daniel Alarcón; 4. David Bezmozgiz; 5. Sarah Shun-Lien Bynum; 6. Joshua Ferris; 7. Jonathan Safran Foer; 8. Nell Freudenberger; 9. Rivka Galchen; 10. Nicole Krauss; 11. Yiyun Li; 12. Dinaw Mengestu; 13. Philipp Meyer; 14. C.E. Morgan; 15. Téa Obreht; 16. ZZ Packer; 17. Karen Russell; 18. Salvatore Scibona; 19. Gary Shteyngart; 20. Wells Tower

 

Mười nam, mười nữ, họ là những nhà văn trào phúng và (hậu) hiện đại viết và xuất bản tại Hoa Kỳ, xuất xứ từ Miami, Ethiopia, Peru và Chicago. Không người nào sinh ra trước năm 1970. Ban Biên Tập của tạp chí New Yorker đã tuyển chọn và thành lập danh sách nhà văn “20 Dưới 40” chuyên về thể loại sáng tác và được coi là xứng đáng được chú ý. Việc tuyển chọn được tiến hành trong một thời gian khá dài và rất bí mật làm các nhà văn trẻ khá lo âu. Danh sách này được công bố trên số chuyên đề truyện ngắn đặc biệt của tờ New Yorker, có số trang văn học nhiều gấp đôi, đã bắt đầu xuất hiện trong các tiệm sách Hoa Kỳ ngày thứ Hai (06/07/2010). Tất cả những nhà văn được tuyển chọn vào danh sách này được thông báo từ hai tuần trước.

Những người trong danh sách là: Chimamanda Ngozi Adichie, 32 tuổi; Chris Adrian, 39 tuổi; Daniel Alarcón, 33 tuổi; David Bezmozgis, 37 tuổi; Sarah Shun-lien Bynum, 38 tuổi; Joshua Ferris, 35 tuổi; Jonathan Safran Foer, 33 tuồi; Nell Freudenberger, 35 tuổi; Rivka Galchen, 34 tuổi; Nicole Krauss, 35 tuổi; Yiyun Li, 37 tuổi; Dinaw Mengestu, 31 tuổi; Philipp Meyer, 36 tuổi; C. E. Morgan, 33 tuổi; Téa Obreht, 24 tuổi; ZZ Packer, 37 tuổi; Karen Russell, 28 tuổi; Salvatore Scibona, 35 tuổi; Gary Shteyngart, 37 tuổi; and Wells Tower, 37 tuổi.

Cũng đã hơn chục năm kể từ khi tạp chí này bắt đầu công bố danh sách “20 Dưới 40”. Danh sách gần nhất, công bố năm 1999, bao gồm một số ngôi sao văn học, lúc ấy chưa được nhiều người biết đến, như Jhumpa Lahiri, Nathan Englander và Junot Díaz. (Một số nhà đã bắt đầu có tên tuổi như Michael Chabon, Jeffrey Eugenides, và David Foster Wallace cũng nằm trong danh sách xuất bản năm 1999.)

Danh sách “20 dưới 40” mới này có điểm đặc biệt của nó. Rất nhiều nhà văn đến từ bên ngoài Hoa Kỳ hay có cha mẹ là người ngoại quốc. Tất cả mọi người đều ở tuổi ba mươi, ngoại trừ hai nữ tác giả Obreht và Russel (chưa đến 30). Số nhà văn nam được chọn bằng với số nhà văn nữ, một chi tiết mà Deborah Treisman, biên tập viên chuyên phụ trách môn văn của tạp chí, gọi là “sự tình cờ đáng khen ngợi, về khía cạnh bình đẳng giữa nam nữ trong môi trường văn bút thời nay.” (Danh sách năm 1999 chỉ bao gồm có năm nhà văn nữ, tờ New York Observer đã nhắc đến trong tháng Năm vừa rồi.)

Ngoài tuổi tác, các nhà văn này không có gì tương đồng, theo David Remnick, chủ biên của tờ New Yorker.

“Nếu họ có quá nhiều điểm tương đồng, thì nhàm lắm,” ông nói trong một cuộc phỏng vấn. “Đây không phải là chuyện tập hợp một nhóm nhà văn có cùng quan niệm thẩm mỹ. Nhóm này là một nhóm người đầy triển vọng, triển vọng khổng lồ. Nhiều nhà văn trong nhóm này viết theo truyền thống đã được thiết lập, và nhiều nhà văn có tiếng nói với tầm ảnh hưởng rất rộng lớn. Nhiều nhà văn đã mang đến cho độc giả những điều mới lạ từ truyền thống văn hóa của các quốc gia khác.”

Không ai là không biết, công bố một danh sách như thế này cần sự tế nhị. Cho dù có chủ ý hay không, sự công bố này cũng không khác gì như một mánh lới nhằm gây sự chú ý. Giới hạn tuổi của họ, cho dù 25, 35, hay 40, vẫn có vẻ gì áp đảo. Sau khi danh sách được công bố, tất nhiên là sẽ có những dèm xiểm cho rằng có nhiều nhà văn trong danh sách đã quá nổi tiếng rồi nên không cần được chọn và trong khi đó có nhiều nhà văn bị bỏ quên một cách bất công.

“Người nào cho rằng họ đã biết nhà văn X hay Y, hay biết hết tất cả các nhà văn từ 1 cho đến 20, thì chúng tôi cũng đành chịu vậy thôi,” Ông Remnick nói, nêu tên Jonathan Safran Foer, nhà văn được chọn vào danh sách mới “là một nhà văn, thể theo nhiều người, ai cũng có thể đoán là sẽ được chọn.”

Bill Buford, vị cựu chủ biên của The New Yorker chịu trách nhiệm việc thành lập danh sách năm 1999, bảo rằng ông chẳng có gì phải ân hận về việc người nào được chọn.

“Với việc tập hợp các nhà văn này lại, và cách tập hợp họ từ phương diện thẩm quyền, cũng như đường lối tuyển chọn trịnh trọng, chu đáo, và tuyên bố chính thức rằng, với biết bao nhiêu sách đã được xuất bản hiện nay, bạn nói với mọi người, đây là 20 nhà văn xứng đáng được sự chú ý,” ông Buford nói, “đó là cách đưa các tác giả này đến với khối độc giả phổ quát hơn.”

Cuộc tuyển chọn bắt đầu từ tháng Giêng, lúc ấy các ban biên tập của ban văn bắt đầu thu thập ý kiến. Ban biên tập dùng e-mail trưng cầu ý kiến của những nhà đại diện cho các nhà văn, các nhà xuất bản và các nhà văn khác, yêu cầu họ đề nghị tên những người có triển vọng. Ban biên tập chọn lọc số người có triển vọng đến còn khoảng 40 nhà văn được tuyển vào vòng bán kết. Có một vài nhà văn nổi tiếng như Colson Whitehead và Dave Eggers không được chọn chỉ vì hơi quá số tuổi ấn định, Treisman nói.

“Thật là khó khăn,” Phó Chủ Biên của The New Yorker, Willing Davidson nói: “Chúng tôi cố gắng nghĩ đến những gì các nhà văn này đã cống hiến, ngoài ra, họ đang có những gì để chúng tôi có thể đăng lên báo ngay bây giờ?”

Mỗi nhà văn được vào bán kết phải nộp một văn bản, truyện ngắn hay trích đoạn của một truyện dài có thể xuất bản ngay. Người nào không có sẵn tác phẩm sẽ bị loại.

“Chuyện này được thực hiện một cách bí mật lạ lùng,” Russell nói, một trong tám nhà văn trên danh sách của The New Yorker cũng đã được chọn vào “Những Nhà Văn Trẻ Tuổi Hay Nhất” năm 2007 do Granta bình chọn. “Đây là một lời khen tuyệt vời tuy nhiên cũng làm lo ngại. Bạn muốn xứng đáng với lòng tin cậy. Bạn nghĩ: ‘Cám ơn đã cho tôi tham dự cuộc chơi. Giời ạ, hy vọng tôi không phải là kẻ chỉ vì thấy bướm bay mà đãng trí rồi làm rơi quả bóng.’ ”

Ở hậu trường, cuộc tuyển chọn, đúng như dự đoán, đã gây ra những ghen tị vì tranh chấp và móc nối phe phái. “Nói chung, tất cả mọi nhà văn tôi quen có tác phẩm tôi thích đã chen lấn dành một chỗ trên danh sách này,” ông Englander nói, người đã được chọn vào danh sách năm 1999. “Nếu bạn được chọn, đó là một sự xác nhận khả năng rất đáng mừng. Nếu bạn không được chọn, thì nó cũng chẳng ảnh hưởng gì.”

Ferris, nhà văn được chọn lần này, nộp một truyện ngắn vào tháng Tư ông đã bắt đầu viết từ tháng Hai. “Tôi biết nếu tôi được vào danh sách, tôi sẽ sung sướng lắm,” ông nói. “Đó là một nỗi lo lắng mà tôi không thể tự kềm chế, cũng giống như lo lắng về một bài điểm sách.”

Truyện ngắn của tám nhà văn đang xuất hiện trong chuyên đề Truyện Ngắn Mùa Hè (Summer Fiction) hàng năm của tạp chí New Yorker, vào tuần lễ 14 tháng 6 tới 21 tháng 6. Những truyện ngắn của 12 nhà văn còn lại sẽ tiếp tục xuất hiện trên tạp chí này suốt mùa hè.

Ông Diaz, một trong những nhà văn xuất hiện trên danh sách 1999, nói rằng ông “rất là vinh dự,” nhưng ông không thể cả quyết đoán là nó có ảnh hưởng trực tiếp đến sự nghiệp văn chương của ông.

“Tôi đã xuất bản một tuyển tập truyện ngắn về người Dominic.” ông Diaz nói. “Tôi có thể nói chắc với bạn là số bán chẳng tăng lên sau khi danh sách được công bố.”

 

 

 

.

bài đã đăng của Julie Bosman


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)