36.
rồi người ta sẽ nói sao về một người đàn bà nằm thủ dâm trong những cỗ quan tài?
thật vô dụng
37.
không ai có thể đến được những thiên đường mù. mọi thứ chỉ là ảo tưởng và ảo tưởng. một chân trời ảo vọng. những con muỗi chưa bao giờ chết trong thiên đường. đấy là quy tắc. những con muỗi không được phép chết trong thiên đường.
38.
thế còn đàn bà? đàn bà có được chết trong những thiên đường hay không? chỉ có chúa mới biết. nhưng chúa luôn luôn bận bịu với một đống giấy tờ và một đống lời cầu nguyện. không đếm xuể. những thiên đường luôn hiện ra như một vẻ hào quang
rồi vụt tắt trong sự mù quáng đầy triết học:
– làm gì có thiên đường? chỉ là ảo vọng và ảo vọng.
“con không hiểu sao chúa luôn luôn bận. luôn luôn. con đã gửi đi rất nhiều. rất nhiều. con cần được cứu. chính xác là thế. nhưng con không được ai-đấy cứu rỗi mà chỉ biết rỉ nước trong những thiên đường mù. chật chội. tăm tối. và tội lỗi. con đã tự cứu mình, và quả thật, con đã thấy sung sướng mỗi lần cơ thể con rỉ nước. ngôn ngữ của con đã vượt xa những gì loài người có thể hiểu, cha biết đấy. con đã luôn đói khát như thế.”
39.
không thể tin nổi cuộc đời đàn bà lại chỉ có một lúm nhúm đàn ông xuất hiện?
40.
“trong những thiên đường thật ít bóng dáng đàn ông. không hiểu sao thiên đường của con chỉ có đàn bà và gián rết. Cha hiểu không, Cha chưa bao giờ là đàn ông. đàn ông là một sinh vật có khả năng quan hệ và ngủ với con. con chỉ cần có thế, đàn ông với con chỉ có thể. nhưng con đếm được quá ít đàn ông trong những thiên đường mù. bố con đã chết trước khi mẹ con sinh con ra. ông nội con đã chết trước khi mẹ con sinh con ra. những thế hệ đàn ông trong nhà này đều thế. không thể sai được. Cha đã xuất hiện trong cuộc đời của con và làm sao con có thể ngủ với một người là hiện thân của chúa. Phải không? nên cha cũng không thể xuất hiện trong thiên đường này. Cha bị loại. chỉ có tên bác sĩ, nhưng hắn đã vi phạm lời thề duy nhất. hắn đã ngủ với con gái con và con. con không thể chấp nhận được điều ấy. một nỗi ô nhục và tủi hờn. cha hiểu con không? làm sao cuộc đời đàn bà lại chỉ đếm được duy nhất tên bác sĩ là đàn ông? và hắn lại đi ngủ với con gái mình? không thể. Điều này là không thể.”
41.
bóng thiên di vẫn hay dập dờn trước những giấc mơ con. những con thiên di cuối vụ đông đã sải đôi cánh trắng ngần trên bầu trời từ tokyo về hà nội. chỉ để chết. trong một giờ duy nhất, bão tuyết nổi lên và hàng ngàn trắng muốt những thiên di phải chết trong một giờ ấy như thể nếu không có mệnh lệnh từ Chúa, hàng ngàn con thiên di vẫn chết và bay lên thiên đường. không một con nào trong số chúng hiểu được đây là định mệnh. chúng đã chết như thế từ hàng ngàn năm trước. từ cái ngày hai con thiên di đầu tiên đã bay đến rồi chết trên bầu trời, chỉ kịp quan hệ với nhau một vài lần và để lại với nhau một vài thế hệ. những con thiên di ngu ngốc đã kịp ghi vào mã gen rằng chúng phải chết trong trời tuyết như thế. không ai có thể cản được sự ngu ngốc của một thế hệ, dù hai con thiên di đầu tiên vẫn đau đớn trên thiên đường, nhưng không thể. hoặc, đây chỉ là một cái chết ngẫu nhiên như hàng loạt cái chết khác: đôi cánh trắng ngần của chúng không thể chịu nổi giá lạnh của mùa tuyết rơi.
cái chết khắc vào những con thiên di một ký hiệu mờ trắng: ấy là ngày đầu tiên con thiên di mẹ và thiên di bố đã quan hệ với nhau để chúng bay lên trời rồi chết trong một giờ. một cuộc đời chỉ quẩn quanh làm tình và chết. mọi cuộc đời chỉ có thế. con thiên di mẹ đã thừa nhận. không ai hiểu con thiên di ấy lấy đâu ra dũng khí để dõng dạc nói rằng: nó, chắc chắn, đã cảm thấy sung sướng trong một giây phút nào đó khi con thiên di đực đã cấu xé nó trên bầu trời đầy tuyết. chắc chắn là như thế. con thiên di bố cũng thừa nhận, chắc chắn, đã có gì đó xoẹt qua trong người khiến nó ấm nóng không tả nổi dù trời vẫn đầy tuyết. chúng chỉ cần như thế và chỉ cần có thế. sẽ không ai biết được đằng sau thứ khoái cảm ấy là hình phạt của thứ tội giời đày hay một phần thưởng hy hữu lắm dù ai cũng có. nên chúng đã chọn cái chết. một cuộc đời chỉ để làm tình rồi chết. một cuộc đời chỉ để cảm nhận thứ gì khoan khoái mà ai cũng có được và chết. thật ra chúng có đẻ. nhưng con thiên di bố và thiên di mẹ không quan tâm. vì những thế hệ sau chỉ là tội lỗi, hoặc phần thưởng, hoặc một điều không chắc chắn của chúng. đâu ai biết sau lần làm tình với nhau, chúng nó sẽ đẻ hai? hoặc ba thế hệ? những thế hệ thiên di thừa thãi và nhục nhã. không còn gì nhục nhã hơn khi từ trong mã gen, mọi con thiên di đều chỉ là một đống thịt thừa rơi ra từ âm đạo của con thiên di mẹ. không ai có thể cứu rỗi những thế hệ ngu ngốc như thế: sự ngu dốt của những thế hệ chỉ đi tìm cho bằng được cái chết. những con thiên di vẫn coi đó như là định mệnh của chúng. nhưng không một con nào nhận ra những thiên đường không bao giờ có thật, dù chúng đã chết. bầu trời Hà Nội hôm nay đầy cánh thiên di, phải không cha? những cánh thiên di đi trong cờ hoa võng lọng. vàng rực một dải trời. không thể tin mình đã chết, một cái chết lặp đi lặp lại như thể một thứ tín ngưỡng không thể khác đi như thế.
những cánh chim thiên di không bay về hà nội. chúng sẽ chết trên trời trong một giờ duy nhất.
“không hiểu sao con lại thấy những cánh thiên di. có lẽ con cũng đã rất gần, để được nhìn thấy cái chết, phải không Cha? những núi tuyết và những cánh thiên di vẫn luôn hối thúc con về một tín ngưỡng mà lẽ ra, con phải nhận ra điều ấy ngay từ đầu: rằng con đã rất gần để với tới cái chết. những con thiên di bao giờ cũng bay trong câm lặng. và trên ngọn núi tuyết, con cũng đã rỉ nước ở đó trong câm lặng. từng con thiên di vỗ vào không trung những làn khói trắng phau phau, đều đều. không con nào để ý tới con nào. những thiên đường mù. con đã chợt nghĩ đến nó và cố định nghĩa những thiên đường, nhưng không thể. không gian đã mở ra mọi sự sống và trói buộc mọi sự sống. một hàng thiên di nối nhau kéo tuyết tokyo để trở thành tuyết hà nội. nhưng hà nội chưa bao giờ có tuyết. Hà Nội chưa bao giờ có tuyết.”
trong phòng bệnh, trên chiếc giường chỉ vừa đủ cho người đàn bà nằm ngửa trong tư thế duy nhất, tuyết vẫn rơi và từng đàn thiên di vẫn chết thảm thiết trên bầu trời. tôi đã nghĩ hẳn phải có một con thiên di nào đó, đủ thông minh, để chết, đập cái đầu trắng muốt vào cửa sổ để lằn lên một vết máu, để báo hiệu cho thế hệ này và những thế hệ sau rằng thiên đường không bao giờ có thật. nhưng tôi đã lầm. không thể mong cầu gì vào một đàn thiên di ngu ngốc và đẹp đẽ ấy. mắt người đàn bà đã dính ở cửa sổ hồi lâu và vẫn mong chờ từng đàn thiên di đập đầu vào cửa kính trắng muốt ấy trong câm lặng. không một lời nào được thoát ra ngoài như thể người đàn bà không có bất cứ một nhu cầu nào với không gian này nữa. “lấy cho tôi cốc nước”. “chiếc giường này chật quá”. “tôi đau lắm”. “cứu tôi”. “tôi muốn đi đái”. “anh có gì ăn không?”. “con gái tôi vừa chết hôm qua, phải không?”. “thực sự tôi rất muốn làm tình”. “lâu lắm rồi tôi không có lại cái cảm giác ấy”. tôi đã nghĩ hẳn phải có một lời nào đó thoát ra và đập vào không gian ấy. nhưng tôi đã lầm. tôi cũng không thể mong cầu gì vào một người đàn bà đẹp như một con gián ngửa người ấy. một người đàn bà đã giãy giụa hồi lâu trong cái chết, chỉ để chết, nhưng không thể. điều duy nhất người đàn bà có thể làm là giãy giụa. như một con gián.
42.
“con đã đếm từng giây để được chết. không có gì ngột ngạt và tuyệt vọng như người ta vẫn bảo, cha ạ. Con chỉ thấy từng cánh thiên di và những chân núi trắng xoá. con đã đếm từng giây, cha có hiểu không? cha có hiểu từng giây là như thế nào không? một, hai, ba, bốn, năm. không phải. Cha không hiểu gì về cái chết. Cha không hiểu một chút gì về cái chết. điều này thật nực cười. phải. thật nực cười. con một lần nữa, đã, cười cợt trên sự nhục nhã và ngu muội ấy của Chúa. cái chết chưa bao giờ là một dòng chảy. không phải một hai ba bốn năm. con đã thử đếm từng giây. nhưng mọi thứ luôn là những câu hỏi, thay vì con số. trong một giây con đã sống kiểu gì, Cha? con đã nghe được cánh chim vỗ phành phạch vào bầu không trong câm lặng. thế là hết một giây. một giây trong đời con đã chết như thế. những cái chết luôn đơn giản đến mỉa mai và kỳ lạ. Cha có hiểu đau đớn là thế nào không, cha? một giây trong đời con đã chết như thế. con đã thấy những giọt đỏ ối lăn ra khỏi cổ khi tên bác sĩ bảo con rằng: “Anh sẽ cứu em thôi. em yên tâm.” nhưng thật ra không phải. con rất đau. con rất đau, Cha hiểu không? tên bác sĩ không biết con đau. cha cũng không biết. máu không còn nghe lời con – dù chúng chưa bao giờ không thuộc về con, chúng chạy trốn và bám riết trên con dao lăm sắc lẹm đó. Cha hiểu không? con đã bị phản bội bởi thứ thuộc về con và thứ con tưởng thuộc về con, chỉ trong một giây. con đã sống và đã cái chết như thế. thật buồn khi biết rằng con đã luôn sống và chết như thế. con đã thấy đứa con gái – lại một thứ nữa cũng đã từng thuộc về con, nghoe nguẩy với tên bác sĩ trên chiếc xe tang của con ngày hôm ấy, cha hiểu không? chiếc xe thật kinh tởm. nó khiến bóng đêm xung quanh ngày hôm ấy sợ sệt và đeo lên mình một thứ mùi tanh tưởi chưa từng có. con đoán tên bác sĩ đã xuất ra ngoài. vì thứ mùi tanh tưởi ấy. con đã chết như thế đấy cha ạ. cái chết với con chưa bao giờ là những con số mà Cha đang đếm. chưa bao giờ. con đã bị sỉ nhục. phản bội. đau đớn. nực cười. buồn bã. con đang sống. đúng thế. nhưng rồi một ngày những cánh thiên di, những ngọn núi, những đứa con con, những thế hệ sau con, những tên bác sĩ và sỉ nhục con. phản bội con. mọi thứ khiến sự sống trở nên vô nghĩa. hoàn toàn vô nghĩa. đúng thế. con cũng đang chết. không phải con không biết mình sống để làm gì. con biết. như những con thiên di vẫn sống để quan hệ và chết. con biết mình sống để làm gì. nhưng mọi thứ đã vô nghĩa như thể vốn chúng đã như thế. những đứa con con rồi sẽ quên con là ai. chắc chắn. thế là con chết. những con thiên di thì vẫn luôn bay bay trên bầu trời và làm sao chúng biết được có một người vẫn mong có một con thiên di nào đó đâm sầm vào cửa sổ? những tên bác sĩ rồi sẽ làm tình với tất thảy đàn bà và quên đi ngày hôm đó hắn đã dạng đôi chân của con ra và nói với con những lời âu yếm. thế là con cũng chết. mọi thứ vốn đã như thế từ ngày đầu tiên.”
“nhưng sẽ không ai biết ngày đầu tiên ấy. và ngay cả ngày đầu tiên của con cũng là một điều vô nghĩa.”
ngày đầu tiên, hai con thiên di, giống hệt, từ đôi cánh trắng muốt. chúng nhận ra nhau và yêu nhau bởi vì đối phương không hề có một bộ phận sinh dục nào giống chúng. chúng đã yêu nhau như thế. lần mò. lịch sự. đầy lễ nghi. ngày đầu tiên, hai con thiên di đã chào hỏi nhau như thế. thời gian đã loãng hẳn trên từng cánh chim trời. tiếng phành phạch phành phạch đã khiến hai con thiên di chỉ biết chúng đang ở trên bầu trời. tokyo hay hà nội nhỉ? chúng không biết. một bầu trời trắng mờ tuyết, thời gian loãng loét hẳn. từng sợi tứa ra theo từng tiếng đập. chúng đã từng – một lần, thử cứa vào đôi cánh mềm mại ấy để máu đỏ tứa ra như một liệu pháp chấm dứt lời nguyền này nhưng không thể vì thời gian đã quá loãng. không còn ai cứu vớt những thế hệ sau chúng. thời gian không làm đông những cục hồng cầu. chỉ khiến từng giọt từng giọt vương trên bầu trời rồi mất hẳn. không còn ai biết chúng sẽ đi đâu về đâu. khi mắt chúng hướng về Chúa trời, chúa chỉ lắc đầu. làm sao có thể cứu một thế hệ khi không ai biết thời gian đang đậu lại ở mùa xuân 1970 hay 2025?
“Cha,
con không biết những ký ức đã đến với con từ nơi nào? những cánh thiên di, những ngọn núi tuyết, những gì sót lại của tên bác sĩ, đứa con gái đã luôn trú ngụ ở đó, ở trong con trong hàng thiên niên kỷ. con luôn đau đáu và khổ cực về điều ấy để rồi một ngày không may – chỉ là một ngày không may mắn của cuộc đời, con đã thấy những đàn thiên di rụng chết trên bầu trời Hà Nội. Có lẽ ký ức của con từ những ngày hôm ấy. những ngày con thấy mình được làm tình và con thấy thiên di làm tình. trên bầu trời Hà Nội. nhưng một điều nhục nhã, rằng mọi lần làm tình với tên bác sĩ không đưa con về với cội nguồn ký ức của con, mà chỉ có những đỉnh tuyết trắng. mỗi lần rên rỉ, con lại nhận ra hàng loạt những mộng ảo ký ức ùa về. con luôn muốn thuộc về đâu đó nhưng đâu đó chưa bao giờ thuộc về con. ký ức con đã trống rỗng như thế. như thể con cũng là một con thiên di đang bay về Hà Nội. nhưng con không chết. con không có sứ mệnh phải chết như chúng. con thông minh hơn chúng. con không ngu ngốc như những đàn thiên di ngu ngốc. con đã thấm mệt khi ngày ngày đuổi theo lũ thiên di. con đã thấm mệt. cuộc đời con thực sự đã thấm mệt, Cha có hiểu cho con không? một sự sống đã thấm mệt khi lúc nào cũng ngay ngáy về ký ức như thể con có quyền được mệt như thế, dù rõ ràng, không một mảnh ký ức nào còn đọng lại trên cuộc đời này. một cái chết đã thấm mệt khi ngày nào cũng đọng trên đầu lưỡi. luôn luôn là thế. cái chết đã đến trước ngày ký ức được khởi sinh. những ảo tưởng về hạnh phúc cũng đã thấm mệt. chúng đã mệt khi ngày ngày bị rượt đuổi bởi một tồn tại mà vốn dĩ, chưa bao giờ hạnh phúc. chưa bao giờ.
con sẽ đếm từng ngày để được chết. con đã đếm từng ngày một. một ngày dài hơn một thế kỷ. một ngày không may mắn khác, chỉ là một ngày không may mắn đầy ngẫu nhiên như thế, con đã bị lừa phỉnh đầy ngoạn mục rằng những thiên đường có thật. con đã dốc hết ký ức và sinh mạng để tin tưởng vào thứ tín ngưỡng mà cha đã kể cho con nghe ấy. nhưng làm gì có thiên đường, hả Cha? không có một thiên đường nào trú ngụ trong những bóng thiên di. bóng thiên di, tất cả mọi thứ con thấy về thiên đường chỉ là những bóng hắt của hai con thiên di ấy, phải không Cha? nhưng chúng không hề hạnh phúc. con đã biết thế vào một ngày nọ những con thiên di đâm sầm vào cửa sổ rồi chết. những con thiên di không hề hạnh phúc như cha từng hy vọng như thế. con đã bị lừa. con đã bị lừa bởi chính những gì con tin tưởng. thật nhục nhã. lẽ ra ngay từ đầu con nên biết rằng sẽ không có một thiên đường nào hắt lại hạnh phúc. lẽ ra con nên biết như thế. ngay từ cái ngày tên bác sĩ kia phản bội con, đứa con gái phản bội con, những núi tuyết đè nặng xuống ngực con, những cánh thiên di chỉ là một ảo tưởng.
con thực sự đã đợi rất lâu để chết. nhưng cha ạ, con chưa bao giờ thừa nhận thân thể của con đã mục ruỗng ra từng giờ. thừa nhận cái chết bao giờ cũng là điều khó khăn hơn cả chết. rồi thân thể con sẽ lại là một thiên đường, hắt bóng cong cong những gián rết mối mọt. rồi chúng sẽ ăn con mục cả xương, nhưng con vẫn không thể thừa nhận một cái chết như mọi cái chết như thế. tất cả chỉ là một ảo tưởng. một ảo tưởng đầy ngu ngốc rằng rồi ai cũng sẽ phải chết. chỉ là ảo tưởng thôi, cha ạ. loài người vẫn lúc nha lúc nhúc trên trái đất và họ vẫn sẽ làm tình với nhau. làm sao có thể chết? khi ai cũng làm tình ít nhất một lần trong đời? “nếu cái chết sẽ đưa mọi thứ về con số 0, nếu cái chết có quyền năng đưa mọi thứ về con số 0”, nhưng đây cũng chỉ là một ảo tưởng. thật ngu ngốc khi ai cũng tưởng rằng cái chết có một thứ quyền năng gì mạnh mẽ và thiêng liêng hơn cả chúa trời. bằng chứng là những đàn thiên di vẫn lượn trên bầu trời tuyết dù nó chỉ lượn như thế để tìm về cái chết. trong hàng thiên niên kỷ: những con thiên di vẫn chết và những con thiên di vẫn sống. trong hàng thiên niên kỷ, cái chết chưa từng xoá được một điều gì, kể cả tuyết.
43.
con đã nghĩ rằng rồi tuyết sẽ thôi rơi trên những bầu trời hà nội, hoặc tokyo, hoặc giả, một nơi nào đó trong lịch sử loài người. thật viển vông. cha biết đấy, con luôn luôn đã-từng muốn kể cho cha rất nhiều chuyện. rất nhiều. nhưng cha hiểu không, tuyết vẫn luôn rơi dù chưa bao giờ, trong ký ức của loài người, hà nội lại có tuyết. lịch sử của con chưa bao giờ trải dài trên bóng nhân loại. tất cả, tất cả chỉ còn lại cánh chim di dập dờn và những núi tuyết dập dờn theo bóng thiên di. con đã hẹn con trôi trên những cung trời lạ. những cung trời đầy tuyết và tuyết. và cánh chim trong quá khứ. mọi thứ của-con đã dừng lại ở quá khứ. mọi thứ. con không thể kể điều gì khi con không biết mình từng là ai, phải không cha? nhưng lạ thật. con đã-biết mình là ai. đúng thế. con đã biết như thế. như thể hàng triệu hạt tuyết rơi trong đêm ấy đều đã qua đôi mắt của con và con thấy tất cả. con là mẹ của đứa bé hôm ấy. con là người tình của tên bác sĩ. con là một người bệnh không thiết tha gì sự chết. nhưng lạ thật. con vẫn không biết mình là ai? nếu cái chết và quá khứ chưa từng phản bội nhau, chưa từng đồng loã với nhau để phản bội con. con đã biết thế. con thực sự đã đợi từng giây để được chết và chết từng giây một trong quá khứ. mọi thứ rời bỏ con như thể lịch sử đã luôn làm như thế với những cánh thiên di mỏng manh và nhục nhã. ai ai cũng thấy và nhìn thấy cánh chim thiên di. một mã gen đời đời vẫn thế. nhưng lịch sử đã chối bỏ chúng, dù những đôi cánh trắng muốt vẫn lườn lượn trong những đêm trời tuyết giá lạnh. lịch sử đã từ bỏ chúng và từ bỏ con. những thứ đầy đáng thương và tội nghiệt vẫn đang sống và đang chết như thế đấy cha ạ. cái chết đã đẩy con vào sự chối bỏ của lịch sử. lịch sử cũng chối bỏ con như thể con đã không còn hiện diện trên cõi đời này.
tuyết.
những cánh thiên di vẫn trôi dập dờn qua hàng ngàn năm văn hiến. lịch sử buồn. lịch sử buồn nẫu bóng chim. hôm nay vẫn là một ngày trời thật lạnh. thời gian đã thôi còn là một điều ý nghĩa trong cuộc đời đàn bà, mà thật ra, trong cuộc đời một người bệnh. tôi đã cố gắng. lịch sử không thể chối bỏ điều ấy, dù cuối cùng, tôi biết, tôi không thể cứu vớt một người nào. không thể. lịch sử chỉ có thể chối bỏ nhau và chối bỏ nhân loại như thế. thời gian đã làm nên lịch sử và những thiên đường. nhưng thiên đường mù, và lịch sử đã luôn trở thành một điều viển vông. tôi không thể cứu nổi người đàn bà. không thể. bà ta vẫn luôn nằm trên giường bệnh và thao láo nhìn ra bên ngoài cửa sổ. ngắm nhìn một thoáng lịch sử vừa bị rũ bỏ trên cửa sổ, một chút máu me vương vãi của loài thiên di mà hàng ngàn năm nay, lịch sử luôn lặp lại bởi máu và sự ngu dốt. câu chuyện về loài thiên di vẫn-đã luôn vương vãi trên cuộc đời của một người sắp chết – như tôi – như người đàn bà như thế. tôi không hiểu và chưa bao giờ có mong muốn ấy, rằng tại sao người đàn bà luôn nằm trên chiếc giường – một chiếc quan tài sống, để nhìn ra cửa sổ mỗi lúc tuyết rơi như thế. tôi muốn sống, nhưng chưa bao giờ ngưng chết. tôi không biết đây là một nỗi bất hạnh hay niềm hạnh phúc của đời mình. những cánh thiên di nhắc tôi về một ngàn thế hệ ngu dốt như là bản chất của nó. tôi mấp máy môi tôi một vài điều, rồi lại thôi. tôi không có gì để nói và không có quyền gì để được nói. nếu tôi nói ra, lịch sử sẽ không còn trắng xoá và đẹp đẽ đến thế. tôi sợ. đúng hơn là tôi sợ. tôi sợ làm vấy bẩn những cánh thiên di, những đỉnh tuyết trắng, những đứa con và những tên bác sĩ mà tôi đã đẻ ra và làm tình. tất cả đã-từng là lý do sống cho cuộc đời và cũng là lý do tôi sợ sống đến thế. sống, cuối cùng, cũng là làm bẩn mọi thứ mà tôi đã dính líu trên đời này. những gì bẩn tưởi khiến tôi không vừa mắt và tôi sẽ giết tất thảy bọn chúng. nhưng tôi không thể. cái chết đã gọi tên tôi và ấn tôi vào cuộc đời này. lịch sử đã từ chối tôi và đúng thế, mọi thứ của tôi chỉ còn lại những gì mờ mờ ảo ảo. đến cuối cùng, hoặc giả, cái chết chưa gọi tôi đi đến điểm cuối, đứa con gái mà rõ ràng tôi đã sinh ra ấy có phải con tôi hay không? tôi cũng không thể biết. giữa hai chân tôi chỉ đau đớn khi tên bác sĩ nhét vào và đứa con gái khi chui ra từ ấy tôi đã không có bất kỳ một cảm giác đau đớn hay hoan lạc. có lẽ vì thế đứa con gái đã hậm hực với tôi trong từng ấy năm trời và đã ưỡn ẹo làm tình với tên bác sĩ trong đám tang của tôi. lạ thật. còn rất nhiều thứ để hậm hực với tôi nhưng đứa con gái đã chọn cách duy trì những thế hệ sau tôi để khiến tôi phải đau khổ. những thế hệ ngu ngốc không khác gì lũ thiên di. những thế hệ chưa bao giờ được thừa nhận trong lịch sử. những thế hệ chỉ đổ bóng xuống cuộc đời này một lần rồi mất hút. những thế hệ chỉ kịp sinh ra và làm tình và chết. những thế hệ chỉ để sinh ra và làm tình và chết. những thế hệ chỉ biết mình được sinh ra nhằm làm tình rồi chết. những thế hệ được chui ra giữa hai đùi của một cô gái mang máu mủ của tôi, huyết thống cuả tôi trên đỉnh tuyết trắng. những thế hệ sẽ được làm tình lộ thiên với một người nào đó – đã từng làm tình với tôi trong chính đám tang của tôi để được quyền mỉa mai và diễu nhại. những thế hệ sẽ chết trong bệnh viện khi nhìn ra những cánh thiên di dập dờn trong lịch sử. những thế hệ chỉ có thể kể lại một câu chuyện của cánh thiên di. những thế hệ chưa bao giờ được lịch sử tha thứ để viết tên vào một góc trong cuộc đời này. những thế hệ chỉ biết chết và biết sống.
44.
cha ạ, con sẽ bỏ lại hết tất cả.
con đã quyết định như thế. con sẽ bỏ lại tất cả như thể con đã sống và có tất cả để bỏ lại. con sẽ ra đi tay trắng. cha có hiểu tay trắng là thế nào không cha? là khi đôi bàn tay con đã không thuộc về lịch sử của thế giới này, là khi đôi bàn tay con chỉ còn lại là một phóng chiếu duy nhất của sự sống. cả đời này con đã đếm rất nhiều lần. một hai ba. một hai ba. ba hai một. hai ba một. mỗi một giây tay con lại trắng thêm từng chút từng chút một. con đã thấy thế, rõ ràng. có lẽ chính con cũng không thể hiểu nổi bỏ lại hết tất cả. con sẽ phải bỏ lại gì ngoài một thân xác đã sắp sửa mục rữa trên giường bệnh? con sẽ phải bỏ lại gì ngoài những cánh thiên di? Cha ạ, con chỉ là một người sống trong những ý niệm về cái chết. hoặc giả, chỉ là một người chết giữa những ý niệm về sự sống. con không có gì để bỏ lại. không có một chút gì để bỏ lại. người ta sẽ tha thứ cho con, đúng không? người ta sẽ tha thứ cho con, hoặc không. con nhắc lại, một lần nữa để cha nhớ. Xin cha nhớ cho, không ai đủ đạo đức để tha thứ cho một kẻ không còn niềm ham muốn nào với trần gian này. Xin cha nhớ cho, không ai đủ lý tưởng để gánh cái chết ấy trên vai. con đoán là họ sợ, khi con muốn bỏ lại tất cả (dù con không còn gì), chúa sẽ gánh trên vai cái chết ấy, chúa sẽ bị con vấy bẩn và niềm tin của họ cũng thế. Xin cha nhớ cho, chính cha cũng thế. chính cha cũng cùng một giuộc với họ để rao giảng vẻ đẹp có mặt khắp chốn trần gian này. nhưng con không có gì, hoàn toàn không có gì? cha hiểu không? những thiên đường trắng hếu trên đỉnh núi tuyết, những cánh thiên di, những mối mọt trong chiếc quan tài. đấy là tất cả những gì con có. tất cả. kể cả lịch sử và ký ức của con, con cũng không có quyền sở thuộc chúng.
tôi đã dành hẳn một quãng trong đời, rất lâu, rất lâu để nghĩ về cái chết. cái chết của tôi, cái chết của người đàn bà, cái chết của những con thiên di đâm sầm vào cửa sổ. nếu bây giờ, tôi chết. hoặc giả, tôi chết ngay bây giờ. mọi sự hoàn toàn rất đơn giản: một con dao mổ và một chút can đảm để giã từ cuộc sống. tôi sẽ chết. nhưng người đàn bà thì khác. cái chết luôn chực chờ ở cuối con đường. bà ta đã đi, rất lâu, và không bao giờ đến. nhưng cái chết vẫn luôn hiển hiện ở đó, đợi chờ và quyến rũ. lẽ ra tôi nên cho bà ta toại nguyện. hoàn toàn đơn giản: một con dao mổ và một chút can đảm. nhưng tôi không thể. tôi đã sống quá nhiều cuộc đời và giết chết quá nhiều cuộc đời. chiếc blouse dính máu trắng toang hoác chỉ là thứ đạo đức nguỵ tạo, lý tưởng nguỵ tạo, trách nhiệm nguỵ tạo. tôi thực lòng chưa bao giờ muốn sống cuộc đời này, nhưng biết làm sao khi trời dúi vào tay tôi cái đạo dức lý tưởng và trách nhiệm như thế? làm sao bây giờ? nếu tôi có đủ một chút can đảm để chết, dù chỉ một chút, chắc chắn người ta sẽ tha thứ cho tôi. tôi đã nghĩ thế. những áp lực đạo đức của cái nghề này không phải ai cũng kham nổi. tôi có một lý do cho sự ra đi đột ngột và bất ngờ ấy. nhưng người đàn bà thì không thể. người đàn bà không có gì, ngoài những ánh mắt đăm đăm vào đàn thiên di ngoài cửa sổ. cái chết của người đàn bà sẽ là một tội lỗi, một vết nhơ găm chặt vào lịch sử nhân loại (dù lịch sử đã loại bỏ tôi, dù rất lâu, lịch sử chưa bao giờ chảy qua tôi). tôi đã tôn sùng cuộc sống như đã tôn sùng cái chết. tôi đã sống và đã chết như thế. từng giây phút trôi qua trong đời đều đã chết như thế. rốt cuộc, mọi sự cũng bởi tôi không hề can đảm đến thế.
45.
Lẽ ra anh nên giết em vào hôm ấy. Anh biết không?
Lẽ ra, em chưa từng có quyền được sống trên đời này.
(còn tiếp)