Home » Author

Articles by Tru Sa

Người Gù

12.08.2015

Cũng đâu đấy, đàn đàn người quần tụ, lắc lư trên bàn nhậu như lật đật. Cái hầm sách cùng hai hàng bia mộ là điềm gở của Phố. Một thứ lạc hậu, hão huyền và nằm ngoài lề thời đại này.

Những Bình Minh

31.07.2015
phuonghoang_thumb.jpg

Tượng Phượng Hoàng dựng chính giữa làng. Nơi đây là đường đất, cũng là con đường lớn của làng. Không ai biết người đã tạc ra tượng Phượng Hoàng. Tảng đá dùng để tạc hình Phượng, là nơi Phượng Hoàng đã bay đến. Quanh con đường có nhiều cây dại.

XÁC ƯỚP

24.07.2015

“Nhà văn thích tự sát lắm.” – Tôi nói.

“Cuộc đời nhà văn chỉ có cái chết.” – Nàng nói. Một nụ cười hé trên môi nàng – “Họ gánh cái chết thay chúng ta. Máu họ đổ thành chữ và đấy là kinh thánh.”

Chim Cụt Mỏ

10.07.2015
karlmartens03_thumb.jpg

Mọi ảnh chụp, tranh vẽ chim cụt mỏ bị tịch thu, ai lỡ đăng lên mạng phải xóa bằng được. Những dòng viết ngắn ở Word, trong sổ nhật kí hay đăng đâu đó trên mạng xã hội buộc phải xóa đi. Nếu ai chợt buột miệng nhắc lại về bức hình đường phố, thì người đấy sẽ bị đưa lên phường

NGÔI NHÀ SAU THÀNH PHỐ

19.06.2015
clip_image002_thumb.jpg

Lão chỉ cần ở đây thôi, dù chiến tranh thế giới thứ ba có nổ ra, trên trời đang có sự va quyệt sao chổi, mặt trăng đã bị lõm một lỗ hoặc hoang đường hơn là ở phía xa thành phố xuất hiện một con khủng long thời thượng cổ và nó đang trút cơn thịnh nộ xuống cả thành phố thì lão cũng vẫn ngồi trong ngôi nhà này thôi.

MỘT VÕ THỊ HẢO – CHỈ MỘT

26.05.2015

Bây giờ, tôi đã khó để gặp lại cô giáo của mình- nhà văn Võ Thị Hảo. Nói mình là học trò của cô thì chưa hẳn đúng vì tôi chưa làm lễ bái sư, hay cụ thể có sự gắn bó quá nhiều để gọi đấy là sư đồ. Như những ai được cô giảng dạy, truyền cảm hứng, tôi luôn nhận mình là học trò, và tôn cô Hảo như ân sư.

Suỵt

19.05.2015

Mắt những người nhà trợn thô lố nhòm về tôi. Những hình người với vẻ mặt luống cuống như nhau, động tác đặt ngón tay nơi miệng như nhau, và suỵt miệng như nhau…Người người cứ chao nghiêng như cây trúng bão. Hình họ lồng vào mắt tôi. Vẫn ngón tay chèn giữa miệng.

TƯỜNG SẮT

10.04.2015
clip_image002_thumb.jpg

Lên phòng, tôi mở giấy và tự tay tổ chức lễ tang cho con chó. Lúc đấy, tôi chỉ biết rằng một đám ma cần có quan tài và vòng hoa. Người đi viếng chính là tôi. Sợ rằng con chó sẽ lẻ loi, tôi đã tạo thêm nhiều con chó khác. Đầu mỗi con đều được buộc khăn trắng.“Mong mày siêu thoát.” – Tôi viết lên giấy. Từng con chó sủa thành tiếng người. Vài chữ bị nhòe. Tôi đã viết ra một bát cơm đầy với đủ thịt thăn, sườn và đốt trước mộ địa. Tôi, và những phần tôi mang hình chó cùng đào đất bằng tay

KHÓI

24.03.2015

Người ta đốt. Cháy hết. Thành khói hết. Những mâm lễ bằng giấy. Vẫn vàng mã. Vẫn hình nhân thế mạng. Đốt mũ mão ở đền, miếu, sân nhà hoặc một góc bất kì trong thành phố. Ở đây có người chết trẻ, một lí do…Ở đây từng có cây đa bám rễ một nghìn năm, một lí do …Ở đây một cao tăng viên tịch, một lí do…Ở đây trước cổng từ đường, một lí do

CON MỒI

11.03.2015

Gã không phải kẻ sành ăn, hễ có thịt mèo là gã sướng. Từ mèo con, mèo trưởng thành, tây hay ta, ba tư hay lông ngắn, mun, vàng, mướp hay tam thể…Gã đều xơi tuốt. Nhiều hôm, do hết tiền gã phải xin nhỏ ông chủ quán số thịt các thực khách ăn thừa. Những quán Tiểu Hổ thường trá hình, và

VÒNG TRÒN

11.02.2015

Những bàn tay nắm lại, và nối thành một vòng tròn khổng lồ. Tất cả chuyển mình, tay khóa vào tay và đi vòng tròn.

KẺ KHÔNG NƯƠNG NÁU

30.01.2015

Bản thảo của tôi gửi đến nhiều địa chỉ và luôn mất tăm. Mấy mối quen giờ cũng không lấy bài của tôi nữa. Thư tôi gửi về quê nhà đều không thấy hồi âm. Điện thoại họ không nghe nếu biết tôi gọi về, giờ đây thư họ không nhận nữa. Mấy chỗ quen biết tôi không nhờ cậy được gì. Vài lần ăn chực là quá đủ để tôi tự thấy bẽ mặt

Sói

21.01.2015

1. Con sói xuống đồng bằng. Đêm trăng, con sói hú. Tiếng cắn ma.

2. Gã tin rằng mình là sói. Trăng tròn, gã lên đỉnh đồi. Gã đứng cạnh con sói lớn. Gã ngửa cổ tru.

MÊ SẢNG

24.12.2014

Sự có mặt của tôi âm thầm như cái bóng đổ từ lâu đã bị lãng quên. Việc gượng cười theo, giống như một đứa bé mô phỏng lại hành động của người lớn thì thật dễ. Tôi làm không nổi. Lúc này đây tôi cần một chỗ đủ kín đáo để tìm lại được sự hít thở.

CHÂN KHÔNG

26.11.2014

những vật dụng mất đi. Phòng tranh ở tầng bốn chỉ còn trơ khung. Sơn dầu, Phố Phái, Dã Thú rồi Salvador biến mất một cách quái lạ. Tôi không nghĩ là có trộm vì camera vẫn hoạt động. Mở các đoạn phim, tôi được thấy tường tận. Một trong các đoạn phim, ghi lại việc cái bình gốm thời Gia Long biến mất. Cái bình trong tủ kính chống đạn, có khóa mật mã. Không thấy một bóng đen khả nghi. Rồi thì, chiếc bình bị tan đi một nửa.

Chôn Vùi- Mã Hóa- Thiên Đường, Địa Ngục, Và…

10.11.2014

Tôi đang gặp rắc rối và dường như không thoát ra nổi.

Cơ thể tôi bị dính vào một chỗ, mọi cử động đều rất khó. Không duỗi được tay, chân, cũng chẳng nhích nổi mình. Tôi vẫn nhìn thấy được. Mọi sự. Hồ như cặp mắt tôi trôi dạt khắp nơi.

Sau Kết- Thánh Thạch- Nơi Ấy

5.11.2014

Thánh thạch có ngàn năm tuổi. Tổ tiên tôi thờ thánh thạch. Ông cố tôi cũng thờ. Đời cha tôi cũng thờ. Giờ đến tôi. Thánh thạch có hình người, nặng vạn cân, nằm trong một cái hang sau con núi. Gia đình tôi dựng nhà gần đấy, thường xuyên vào nhang khói, trông coi thánh thạch. Một cơn địa chấn, hang sập, gia đình tôi kẹt trong hang. Chúng tôi quỳ gối, xin thánh thạch cứu.

KẺ BÊN NGOÀI

24.10.2014

Đã có người thấy hắn trước tôi. Có lẽ không phải chỉ một mà nhiều người đã thấy hắn trước tôi. Lạ gì chứ, khu phố này chẳng hề mất an ninh tới mức cần đến lệnh giới nghiêm. Hắn hoàn toàn có thể đi lại tự do, nằm lăn giữa đường ngủ, thậm chí tán tỉnh các cô gái trẻ đẹp…Bộ dạng hắn vốn nhếch nhác. Bộ đồ xô gai chẳng biết mặc từ bao giờ đã rách tan nát

ĐÁY

7.10.2014

Cỗ quan tài này rất rông và không bằng phẳng. Từng người đang đào xới bên trong bằng tay. Họ an vị ở chỗ của mình, nhưng, luôn là thế, bằng nhiều cách khác nhau họ xâm nhập vào nhà nhau. Bởi những tiệc rượu dài lê thê. Những mẩu chuyện qua loa, và nghĩ rằng đấy là sum họp. Cụng chén, rồi lại cụng chén. Tàn tiệc, họ lùi hết đi và trở về cái hang của mình. Như tôi nói, họ thường xuyên xâm nhập vào chỗ của nhau, và, cũng rất thường xuyên, họ ngăn chặn nhau bước vào chỗ của mình.

BỨC TƯỢNG

3.09.2014

 
Tôi là một bức tượng. Tôi được tạc từ đá và đứng dưới chân núi.
Tôi đã nhìn thấy không ít cậu bé ngày trước nhảy chân sáo và ít lâu trở thành một cụ …

Và rồi

6.08.2014

“Một đứa trẻ mất tích…”
Tôi nghe được tin này. Chính tại đây. Quán nước nhỏ, đặt cạnh cầu thang bộ. Chuyện đứa bé, là từ đâu? Sau khi hớp ngụm nhân trần cuối cùng, tôi hút một điếu thuốc. Tôi ngồi đây đã từ lâu. Nửa tiếng trước tôi có về. Điểm danh xong, tôi lại ra.

Bản âm

11.07.2014

Mấy ngày nay tôi luôn trong tình trạng mất ngủ. Không hẳn là tôi thức trắng đêm bởi tôi vẫn dễ dàng tìm vào giấc ngủ. Tôi chỉ ngủ được mươi phút thì bị đánh thức bởi tiếng kêu réo của một con mèo đi lạc trên mái nhà. Tôi đã đóng chặt cửa sổ, trùm chăn lên đầu nhưng tiếng kêu vẫn rít vào tai tôi.

Nói Chuyện với Tru Sa về “Con Ngõ Vắng”

♦ Translated by:
20.06.2014

Tôi không mong gì lời khen ngợi và chỉ hứng thú nếu người đọc văn của mình hiểu khớp những gì tôi viết ra. Đây có thể là một truyện ngắn rất hay, rất chán, rất thú vị, rất ngớ ngẩn hoặc rất gì đó…Thì phải do độc giả nhìn nhận, chứ tôi không thể bắt họ theo mình. Với tư cách cá nhân, là người viết thì truyện ngắn này quá buồn chán.

CON NGÕ VẮNG

19.06.2014

Đất hà thành. Chật. Nhiều nhà cửa. Thừa mứa người. Và luôn thiếu giường nghỉ. V. không thường ở Hà Nội. V ghét mùi hoa sữa, cảm thấy dị ứng nếu thấy cảnh một toán người chen chúc mua kem, áo quần thanh lý, điểm ăn thử, xây thêm nhà và nói về gia cảnh…Chỗ của V là quán trà trong ngõ. Nhiều năm nay V là khách quen của quán. V không thường đến theo ngày hoặc theo tuần. Chỉ bất chợt V lỡ xe ở Hà Nội, và tìm đến quán trà.

TIẾNG THỞ DÀI

11.06.2014

“Công việc là ở đây.”

“Tôi muốn biết về công việc và mức lương.”

“Cậu chẳng phải làm gì cả và chỉ ngồi đây thôi, nghe tôi nói. Chúng ta một tháng sẽ gặp nhau. Tôi sẽ trả cậu một triệu.”

Tôi nói :

“Một tháng chỉ làm việc một lần ư?”

HẠ MÀN

15.05.2014

Khu vườn trôi vào vùng tối. Tôi nhìn ra xa, tầm nhìn không thoát ra và cũng chìm nghỉm trong thứ màu âm u của trời đêm.

Mấy người giúp việc không lên gọi tôi. Không có điện thoại. Tôi khom người xuống, tay chống trán. Vài suy nghĩ lướt qua, tắt ngúm.

Tôi vào phòng. Vừa đi tôi vừa lẩm bẩm “9h sáng, khách sạn số ba, phố G, 9h sáng, khách sạn số ba phố G, 9h sáng…”

Tru Sa: Lãnh thổ truyện ngắn không có ngai vàng, và không cần nhà vua

16.04.2014

Mặt khác truyện ngắn luôn hấp dẫn và dễ theo hơn so với các tiểu thuyết dài hơi. Còn việc đối chiếu so sánh thì rất khó vì mỗi thể loại đều có lợi thế riêng. Truyện ngắn là hạt giống của truyện dài, còn truyện dài là sự cất cánh của truyện ngắn.

NHÀ

16.04.2014
rosemarie-trockel-kuche-640x480_thumb.jpg

“Ai cũng cần một mái nhà.” Anh nói lớn. Quá nhiều người đã ngán ngẩm khi anh nói mãi một câu như vậy. Họ coi anh đã yêu gia đình mình tới mức lẩm cẩm. Và anh thì vẫn tiếp tục nói mỗi khi cao hứng. Đây không còn là những câu nói cửa miệng đơn thuần nữa, đấy như một đức tin của một con chiên mộ đạo.

@2006-2025 damau.org ♦ Da Màu Magazine
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)