Articles by Thu Phong
Hai người đàn ông Một chuyến tàu
Hầu như với mọi ngành nghệ thuật, vấn đề không phải là ý tưởng; mà, chính là cách thể hiện ý tưởng ấy.
Đây là một vở kịch vừa để trình diễn, vừa để đọc.
Chuyến tàu là hình ảnh của thời gian. Thời gian là của khán giả. Họ có thể lựa chọn quá khứ hay hiện tại, chọn giữa hiện thực hay phi thực, chọn lựa xuống ga hay đi suốt chuyến tàu.
Trên mặt phẳng sân khấu, quá khứ và hiện tại cùng đồng hiện. Các nhân vật mang trong họ nhiều dấu mốc thời gian. Thời gian là nguyên do tạo nên những phiên bản từ một nhân vật chính bản.
Một người lính tồi
Chiến tranh chấm dứt không phải cách anh mong muốn; các kế hoạch đời anh đều đổ vỡ, ngoại trừ việc lập gia đình. Với hai bàn tay trắng.
Anh trở nên ít nói.
Anh ít ra khỏi nhà.
Anh hút thuốc tay ám khói.
Hạ Huyền
Đêm. Biệt thự. Phòng ngủ.
Giường lớn. Người đàn ông và đàn bà đang ngủ. Người đàn ông nằm ngửa.
Người đàn bà nằm nghiêng, mái tóc xõa tung trên gối mộng mị.
Giường con cạnh bên. Bé trai năm tuổi, rèm mi khép, miệng hé mở, má phúng phính trông giống thiên thần của các họa sĩ Âu-Châu thời Phục hưng.
Sinh Nở
Nàng đã không nhìn vào bên trong, không ưu tư về thân phận mình với danh nghĩa một sinh vật, một động vật, một con người được Thượng đế tạo dựng, nàng tưởng Ngài đã xong công việc với vạn vật, với nàng. Nàng tưởng thân thể mình đã hoàn chỉnh với bấy nhiêu bộ phận bất biến, và những bộ phận ấy vận hành theo một nhịp điệu đều đặn, chỉ có thể lụi tàn dần

New Comments