Articles by Lê Minh Phong
Con đường không vui
Lần này mẹ đã vấp phải một hòn đá, mẹ ngã xuống nhưng mẹ không hề đè lên tôi. Máu mẹ đã chảy ra, điều lạ lùng là máu mẹ không phải màu đỏ. Máu mẹ có màu đen. Tôi ngạc nhiên và tôi nói: “Máu mẹ màu đen.”
Mẹ nói: “Đó không phải là máu, máu mẹ không bao giờ đổ. Con hãy giữ vững lòng tin.”
Ở đó có địa đàng?
Cứ cho rằng mi là một ý niệm, một ý niệm mơ hồ có khát vọng khám phá. Nhưng mi hoàn toàn lạc lối. Mi luôn cho rằng trên đời này có sự thật. Vậy ta hỏi mi sự thật là cái gì. Có nhiều sự thật hay là chỉ có một sự thật duy nhất. Nếu như có nhiều sự thật cùng tồn tại một lúc thì đâu là chân lý.
Hình bóng lặng câm và cái chết của diễn giải
Ngươi sẽ không còn là ngươi khi nói rằng thế giới của hình bóng là thế giới của hư vô, của tính chất tạm bợ và đương nhiên không bao giờ là vĩnh cửu. Ngươi sẽ đứng ngoài và không bao giờ dám gõ cửa, thậm chí ngươi sẽ không có đủ bản lĩnh bước lên bậc thềm thứ nhất.
Những nếp nhăn
Khi tôi nhúng cọ xuống thì những giọt kinh nguyệt tan ra. Tôi bắt đầu phết chúng lên tấm vải trắng mà tôi đã căng sẵn trên giá vẽ. Đầu tiên tôi vẽ một con dao nhọn và sắc. Đằng sau con dao nhọn đó là một khuôn mặt dị hợm. Tất cả đều được vẽ bằng máu.
Mớ hỗn độn
Lão muốn biết rõ hơn về cái gọi là chính danh. Kẻ có khuôn mặt lợn nói: “Tôi có một người bạn, hắn ta cũng có khuôn mặt lợn. Hắn ta nhận diện được khá nhiều chữ cái. Hắn biết rằng chữ O ít tuổi hơn chữ Ơ bởi vì chữ O không có cái râu xinh đẹp. Hắn thường vỗ ngực và nói hắn còn phân biệt được sự khác nhau giữa chữ O và chữ Ô.
Không có một khởi sự nào cả
Khi đến nơi hắn nhận ra thượng đế là một lão già. Lão ngồi bên một bếp lửa. Con chó đang gặm cái bát sứt của lão. Thượng đế không đúng như những gì hắn tưởng tượng, lão không có phép màu và trông vô cùng bẩn thỉu. Thượng đế không giải quyết được những vấn đề của hắn.
Mù rối
Kẻ giật dây xuất hiện. Rồi có tiếng còi. Cảnh sát bước ra và hắn lẩn trốn. Nhưng hắn vẫn đứng trên cái sân khấu tầm thường vô vị đó. Sân khấu được bài trí rất đơn sơ, nó được trang trí bằng rất nhiều mặt nạ ảo não. Hắn trốn vào trong chiếc mặt nạ ảo não nhất, co rúm người lại và thở dốc.
Nấc thang
Mẹ chàng bảo rằng đó là những người lạ và chàng nên giữ khoảng cách với họ bởi nếu không họ sẽ ăn thịt chàng.
Và cứ thế chàng lên cao mãi.
Chàng thích thú và đam mê. Chàng tiếp tục bước lên một nấc thang nữa.
đoàn kết là đi gần nhau
Người đầu đoàn nói: “Tất cả phải dựa vào nhau.” Chúng tôi hiểu ý anh ta là phải đoàn kết lại nhưng anh ta không đủ vốn từ để nói rằng: “Tất cả phải đoàn kết, đoàn kết là sức mạnh vô biên”. Cuối cùng thì anh ta cứ nói: “Phải dựa vào nhau”.
Sự ngông cuồng hay là sự bó tay của diễn giải
Nói đơn giản hơn chúng tôi thấy hắn là một kẻ bịp bợm. Nhưng hắn luôn đúng. Có phải kẻ bịp bợm luôn đúng? Phải, kẻ bịp bợm luôn đúng, bởi đó là sự diễn giải cao độ nhất.
Một ngày nọ hắn đến trong lúc chúng tôi đang ngủ và hỏi: “Thế nào là to lớn?”

New Comments