Articles by Lê An Thế
Kẻ Khác
Ở chỗ công an này, căng thẳng như có ngàn con mắt dòm ngó tôi từng động tác, tôi vẫn đỏ mặt và nóng bừng. Thế là tôi đổi ý. Tôi quyết định nộp tên mình. Và giữ lại cái tên mới. Cái tên nửa Tây nửa ta đó. Kệ. Tôi chạy ùa ra đường. Tôi vừa được giải phóng. Giải phóng khỏi một cái tên.
vẽ ♦ tứ diệu đế ♦ thắp nến ♦ Sàigon ♦ qua đường
Em chỉ ra bất cứ khoảng trống nào
tôi đều nhớ kỹ
một con đường một hàng rào một phút một chữ
đều có chiều cao
thành phố này còn nhiều chỗ bí mật
không văn bản
Ông vừa là trưởng ban chấm giải, vừa là người gởi bài dự thi, nên theo đúng qui trình, ông phải tự thông báo cho mình về việc ông vừa được giải thi ca năm nay.
thai nghén ♦ chết ngạt ♦ tại sao
nhà em là sông là biển
em nói về những điều bất hợp lý hơn
là những con bướm tiếp tục bay ra
giữa bụi khói và tiếng còi Sàigon
Chạy Thoát
Cái chết thì chắc chắn và trái đất thì tròn
cái sống vẫn tiếp tục cái chết vẫn xảy ra trái đất vẫn quay
tôi chạy thoát tất cả
có thứ chữ nào thành sự thực
để thơ là xác thịt
bám vào tôi.
khoảng trống còn lại ♦ vẫn thở
xa hơn một con đường, tôi đặt một mặt phẳng
lên một dòng nhạc rồi
tưởng tượng đến dấu chấm của ánh sáng, tôi tự hỏi
làm sao có thể biết được nỗi sợ hãi của mỗi người
5 bài thơ
Tôi lưu vong giữa trái đất
tôi lưu vong giữa quê hương
tôi lưu vong giữa thành phố
tôi lưu vong giữa bàn nhậu
còng đầu ♦ không chạm đáy
Ngôn ngữ dễ sợ hơn một bàn tay hơn một ánh mắt
dễ sợ hơn mũi tên hòn đạn
nó xuất hiện
là
trống rỗng đời thường
những con đường đẻ
cái khác
cái khác lại thành cầu thang
lúc tôi leo lên lầu 3
Rất gần thiên đàng hạ giới
Mỗi buổi tối lúc 9:30, tôi hay nghe tiếng pháo bông nổ từ Disneyland, cách nhà hơn cây số, nơi được cho là thiên đàng hạ giới, thỉnh thoảng tôi có ra ngồi ở cầu thang bên ngoài, dưới ánh pháo trời, tôi chỉ thấy những con mèo hoang tôi thường cho ăn mỗi tối.
3 bài thơ tháng 1
ngồi
như không đầu
đầu
như không thân thể
buổi trưa
như không buổi sáng
rồi thời gian
thành một bát cháo
nhưng tôi không thấy khát
khi bàn tay vẫn mọc tiếp
tự rà soát ♦ nhà tù ♦ tiếng dội
đúng ra thân thể là một cái án chung thân, mỗi
đêm thỉnh thoảng thoát ra
thành một lông ngỗng dọc đường, bao nhiêu cuộc hành trình
Tôi không ngờ
Sông có thể cạn, hồ có thể khô, sa mạc có thể lan dần nhưng chúng ta không
thể giết chết một giọt nước
Cắt
Có đêm tôi thì thầm với lòng bàn tay
như hát dỗ
tôi sẽ không để ai cắt tôi khỏi chữ
cắt chữ khỏi thơ
tôi vẫn thế ♦ tôi vẫn sống như thế ♦ mỗi ngày
trong một giấc mơ tôi đã chui vào khung cửa sổ năm 1919
của André Breton*
và thấy cái bóng ông cắt ra làm 2 mảnh
vẫn nằm đó
suốt gần 100 năm qua
Tôi cứ quên… ♦ Tôi đoàn kết… ♦ Người đàn bà điên…
đôi khi người đàn bà này chửi bới
dưới ống kính quay phim tại ngã tư đường
đôi khi người đàn bà này hát tình ca
trước những chiếc xe qua lại
Khi chui ra ♦ Nửa đêm ở gần Vegas
em đã bỏ lại
quá nhiều cây số và quá nhiều mẫu tự
tôi chỉ ngồi cách mặt trăng một cửa kính
và một ngón tay
Opening a Blank Page ♦ Being Less Human ♦ To Concentrate
I open a blank page I open a blank page
to expand my place of shelter
no night no day
no first haste no last fatigue
đúng là tôi
trong bản khai với sở cảnh sát bảo vệ đạo đức, tôi
thú nhận tôi đã ngủ nhiều lần
tôi ngủ với mọi truyện ngắn truyện dài cho tới
một bản tin trên mạng
I Recall So ♦ Contraceptives ♦ Postcoital
Through the slits between my fingers. I see you
leaving behind. Colors from the moon slipping through like
threads. Tangled and dissolved. I have sown them onto my
left chest…
April ♦ Passport
I don’t believe history; I want to turn it all over, smack it and push it out the door
I doubt my country’s delicacies, its distinctive culture; I want to
dig deep, turn them up-side-down, and shove
We Wiggle ♦ Still-Life Dinner
in just a moment, the sun will go down and we won’t need to mind
the outside world
we won’t need to mind disasters, wars,
human misfortune and happiness
Con đường ngắn ♦ Những hoa văn của thơ
bạn có biết cách nào
nhổ những cái đinh
tôi vô tình
đóng vào ngôn ngữ
Chùm Hỏi Lê An Thế
tôi hỏi Bồ Đề Đạt Ma
làm sao ông có thể ngồi quay mặt vào vách núi suốt 9 năm?
ồ
vì tôi tiếc
mình đã làm mất một chiếc dép


New Comments