Khi giọt nước mắt trương phình tự do trong cơn hôn mê cuối
khúc mân côi ngã rạp
đều đều trở mình
đầm lầy lặng gió mùa nứt nụ
những phiên bản của những giọt nước mắt nảy nở trong tê dại
đóa hồng vụt nở trong mê ảnh triều thiên tháng Mười
Thánh đường cũ ngày nắng
lá thay màu
ánh mắt xa lạ của em đang nhìn tôi
nơi chúng ta nằm
những giọt nước mắt nảy mầm
triệu hồi cơn mất ngủ về đập cánh
ở giữa chúng ta là thung sâu.
em đang nhắc lại về kí ức ban mai đã hôn mê ư?
dấu vết quá khứ chỉ còn là một nùn rơm băng hoại
những ngôn từ ảm đạm lũ lượt kéo nhau về phía bóng tối
vô thanh mọc rễ trên từng nếp nhăn chăn gối
nở ra trên vô tận bầu trời
khi sự giao thông đã thoái hóa
cuộc trở về của những đóa mân côi trở nên thất bại
vòm nước mắt ngăn tiếng nói ngày hôm qua
những khoảng trống lẩn khuất trong hố đen ngôn từ
khi tình yêu chỉ còn là thứ mắc kẹt lại sau khung cửa.
.