Phố xưa có còn dài?
lẫn lộn âm vang đồng thoại
em đi qua mùa cũ
đến nơi ánh sáng xuân ngời
tôi neo mình thập giá
mùa đông rét mướt trêu ngươi
những khuôn diện khắc khoải mặt nạ xốp
thầm thì lời chia sẻ u buồn
vờ vĩnh
trăng khô loang máu
có còn giọt sót trinh nguyên?
những khuôn diện rêu xanh lấm lem
hối hả tìm kiếm một vòng ôm lơ đãng
tàn tro phơi xác bên thềm
em đi về vùng quên lãng
có còn sợi đắng nghiêng đêm?
từ những trang nhật kí mà tôi kỉ lưu em
mùa đông vẽ nguệch ngoạc một kí tự trái tim
những kí tự mãi mãi ở lại ngày hôm qua
ngày của thiên niên kỉ trước
phố xưa không còn dài . . .
tôi đã lang thang hết những con đường
cơn lốc đã hút ngược tất cả tiếng vĩ cầm vào kẽ nứt mùa đông
cổ họng khô vụt sót cơn nhập nhằng kí ức
mùa tịnh độ thản nhiên xơ cứng
những con đầm rô mang khuôn mặt nhòe
tôi ngôi bên hè biến âm cho một giấc mơ
nơi em không hề còn đến . . .
.